Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011

Ngày chủ nhật buồn...

Ngày hôm nay chị đi, em buồn lắm chứ. Dù sao thì chị cũng phải đi thôi, lớn rồi mà, sao có thể ở mãi với em được...

Hôm nay bố chồng và chồng chị về đón chị, nói chung là em chẳng muốn nhìn thấy mặt mấy người đó.

Cách đây 4 năm, ngày đưa chị về nhà chồng, em đã khóc, cảm giác như người khác lấy cắp chị của em vậy, lúc đó anh rể đã hứa với em là sẽ chăm sóc chị cẩn thận. Em còn hận cái nhà đó đã cướp chị của em. Ngày đó, con nhóc 19 tuổi như em nghĩ rằng việc đi lấy chồng là một điều rất đáng buồn, em nghĩ ai lấy chồng cũng sẽ khổ và chẳng hiểu nổi tại sao con gái lớn lên lại phải lấy chồng nữa.

Rồi đến ngày hôm nay, chị lại về nhà chồng, chị nói chị cũng không thích về, nhưng chị thương anh rể, rằng chị không muốn quay lại đó nữa, chị muốn ở lại với em...Em thì bên ngoài có vẻ muốn đuổi chị đi, nói rằng dù sớm hay muộn thì chị cũng phải đi thôi, nhưng thực lòng em chẳng muốn chút nào, chị đi rồi ai chơi với em, ai nghe em tâm sự đây, ai mua kem cho em ăn, ai nấu cơm, ai đi chơi, ai ngủ cùng em...em vốn nhát ma mà

Chị của em biết sống vì người khác, chứ đâu có ích kỉ như em, em chỉ biết sống theo cảm xúc của chính bản thân mình, em nóng nảy, em ích kỉ, và chỉ có chị mới chơi nổi với em. Nhưng giờ chị đi rồi, chắc một tuần mới về nhà mình được 1 lần, mà lại còn về với anh rể, em chẳng thích tẹo nào, em ghét cả nhà họ, mặc dù họ chẳng làm gì nên tội với em.

Nếu em nói điều này ra có lẽ em thấy bất hiếu, nhưng sự thực người em yêu quý nhất trên cuộc đời này là chị đấy, không phải bố mẹ. Bố mẹ cho em cuộc sống, nhưng người hiểu em nhất lại là chị. Em biết ơn gia đình mình, hạnh phúc khi được sinh ra trong gia đình này, và hạnh phúc khi có chị.

Mấy tháng vừa qua được ở với chị em thấy vui lắm, hàng ngày có người nói chuyện, có người cười nói, chị là người duy nhất nói em là " chó" mà khiến em nhe răng cười được. Em soi gương và nhận ra một điều " Chị ơi, hình như đầu em không tròn" , đáp lại là một câu nói rất chi ung dung của chị " ờ, chẳng biết tròn hay không nhưng mà ra nhìn xem đầu con chó nhà mình nó như thế nào thì đầu em như thế". Rồi chị sung sướng khi nghĩ ra tên mới cho em. " CẨU SỮA"!!! Minh Hằng thì được tên là " Heo Sữa", còn em chỉ đáng với cái tên " Cẩu Sữa" thôi, tiếp đó là những tháng ngày chị bêu riếu cái tên mới của em cho mấy đứa trẻ con. Hic. Tất cả những gì em phát hiện coi là sáng kiến thì chị cũng bảo rằng "  thôi, em cứ bình thường cho chị nhờ, em đừng tự dưng khôn đột xuất, chị sợ lắm"... Hic, chị là người làm em cụt hứng một cách nhanh nhất đấy.

Chẳng biết chị có hiểu được tình cảm của em với chị không nhỉ. Sự thực thì chị em mình ít có cơ hội ở với nhau nhiều. Ngày em học lớp 9 thì chị đi học Đại học trên HN, tháng chị về được một lần nên mình ít có cơ hội nói chuyện. Đến khi chị ra trường thì em lại vào đại học. Em học được 1 năm chị lại đi lấy chồng... Giờ thì em lại cô đơn.

Một đứa 23 tuổi như em sao lại dùng từ "cô đơn" nhỉ. Bạn bè đầy ra đó, rồi cũng đến lúc em phải có người yêu thôi. Nhưng với em, có người yêu sao khó thế, người em thích thì lại không thích em, để rồi chị suốt ngày phải "điếc đầu" vì em than vãn, kể khổ. Với em, người khiến em thích không cần đẹp trai, không cần nhà giàu, chỉ cần biết làm em cười và thoải mái mà thôi. Sao lại khó thế nhỉ. Có lúc chị dọa em sẽ tố cáo với đứa bạn em rằng em thích nó, lúc đó em sợ thật đấy, nhưng vẫn ra vẻ cấm đoán, nạt nộ chị. Điều em sợ nhất là khi tình cảm của mình bị bại lộ... Và em mong là tình cảm đó sẽ sớm hết, để em được vui vẻ hơn.

Chị đi rồi, hi vọng là mọi chuyện đều ổn. Em sẽ cố gắng đi chơi với bọn bạn nhiều hơn, sẽ tìm ra nhiều niềm vui hơn. Em mong chị sớm có em bé, mặc dù biết rằng chị có em bé em sẽ phải "ra rìa"... Em thích bé gái hơn, nhưng nếu chị sinh bé trai, em sẽ vẫn đi mua súng, mua ô tô cho nó nghịch.

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011

Ngày nghỉ.

Dịp lễ năm nay mọi người được nghỉ 4 ngày. Mình định đi du lịch một mình, nhưng kế hoạch lại bị phá sản vì có 3 mẹ con cô Phượng - đồng nghiệp của chị Thùy về nhà mình chơi.

Phương - con nhóc mới 7 tuổi - con của cô Phượng bị mình kêu là "loi choi" vì nó họat động luôn chân luôn tay, cứ nhìn thấy mình là nó đuổi theo, hết nhảy cẫng lên người mình ôm vai bá cổ,đòi cõng, lại tra tấn mình khi mình định ngủ trưa. Nó vứt mấy con gấu bông lên đầu mình, rồi nằm đè cùng lên, dận huỳnh huỵch như ngựa, nó chắc nghĩ là mình không biết đau. Mình giả vờ kêu không thở được thì nó cũng không tha cho " chị mà cử động em giết chị luôn". Thế là lại phải "chiến đấu" với nó để lấy lại công bằng. Cũng may là cuối cùng mình thắng. Nhưng chẳng được ngủ tẹo nào.

1h trưa, mọi người chuẩn bị đi Đồ Sơn. Đầu tiên là vào nhà cô bạn của cô Phượng. Sau đó mấy cô cháu ra biển, vòng vèo định vào HON DAU RESORT  chơi, nhưng đông quá không chen nổi nên đành phải ra biển ngồi hóng gió. Mấy chị em xuống biển nghịch nước. Phương Điên vẫn không hết điên, nó kêu đau chân và đòi bọn mình cõng nó. Hic. Cũng may nhóc này nhẹ cân, không thì mình xin chết ngay mất.


                    Phương Điên ngồi giữa, Thùy ngố và em Linh tạo dáng....

                                                                  Thùy ngố và cô Phượng


                                  Trông mình thật hiền dịu....ặc ặc

Nghịch với Phương Điên mệt nhưng vui. Chơi xong hai chị em lên nhà cô Phượng ngủ, sáng hôm sau mới về. Lại đi mua sắm, đi thăm bà đẻ, rồi lại "còng lưng" dọn dẹp nhà cửa. Và đến hôm nay thì phải bắt đầu sự nghiệp học hành trong khi thiên hạ vẫn đang được nghỉ ngơi...

Hi vọng mấy tháng nữa mình sẽ được đi du lịch mấy tỉnh miền núi... Phải tích tiền từ bây giờ!

Thứ Tư, 27 tháng 4, 2011

Green Balcony - Ban công xanh

Không khí lạnh tràn về trong những ngày đầu hè khiến nó có cảm giác đây chính là mùa thu vậy…

Nó cố rướn người lên hít hít xem cái mùi thơm lạ lạ từ đâu, và bỗng sực nhớ rằng dưới sân kia, hoa lan đang nở…


Không gian buổi đêm yên lặng quá. Thỉnh thoảng tiếng xe chạy ngoài đường, tiếng nói chuyện của người đi làm về, tiếng gió, tiếng lá và những âm thanh vô định nơi xa vọng về…





Đây là nơi quen thuộc để nó đứng mỗi khi thấy mệt mỏi, chán học, chán làm, và chán một số thứ nữa…Đôi khi chẳng có tâm trạng chán nản nhưng nó vẫn có thể đứng đó để hít cái không khí trong lành ấy. Uống cà phê ở đây cũng rất thú vị.

Từ ban công nhìn xuống, dòng sông buổi đêm như lạnh lùng và trầm lắng hơn. Nếu đêm nay có trăng thì sẽ tuyệt đẹp. Nó từng được chứng kiến cảnh bóng trăng in dưới mặt sông, thực sự là một tuyệt tác của thiên nhiên! Ánh trăng vàng và màu xanh đen của sông đêm - chúng quyện vào nhau mềm mại như lụa...Cảnh tượng này nó chỉ được nhìn hai lần, khi bóng trăng dần lặn về phía Tây, mà thường thì lúc đó rất khuya rồi.

Âm thanh của bản nhạc guitar " Sunflower" do Paddy Sun chơi chợt hiện ra trong đầu nó...

Có lẽ sau này khi xa nơi đây, nó sẽ nhớ nhiều lắm...

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011

Sáng sớm chụp hoa

Hồ điệp vàng

lá lúa tím


Đây là Lan Tổ Ong. Đến tối nó mới tỏa hương. Loại này dễ trồng và cũng dễ ra hoa.

 Còn loại này chẳng biết tên gì, chỉ thấy hoa màu vàng trông rất tươi và đẹp. ^ ^ Lại còn thơm nữa...

Loại này cũng khác hẳn với loại trên nhá! Trông giống nhau, nhưng mà 2 cây hoàn toàn khác nhau, lạ nhỉ???!!

Cây này gọi tạm là Hoa Loa Kèn, vì cũng giống mà...


Đây là Lan Nghệ Tâm...



 Lan đất...


 Lan Hồ Điệp...

 Hoa Lựu...

 Cũng là Lan Hồ Điệp....


Một loài hoa dại...nhưng cũng được gọi là hoa...

 Hoa Tầm Bỏi...Muốn chụp gần nhưng mà sợ "lộn cổ" xuống sông, nhìn tạm...



Sắp tới sẽ có nhiều giỏ nữa ra hoa. he he. Hôm nay chụp được cả mấy "ảnh điên" của Thùy Ngố nhưng chị ta không cho lưu vào thẻ...nên âm mưu "bêu riếu" của mình không thành...

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011

Cảm ơn bà chị dở hơi!

Hôm nay ngồi nghĩ "sự đời" và nghĩ là phải gửi lời cảm ơn tới bà chị của em.
Cảm ơn vì đã là chị của em, ra đời sớm hơn em để em có cái quyền được nhõng nhẽo, được đòi hỏi, và được nhiều cái khác...
Cảm ơn vì bà chị sinh đúng năm 83, mệnh Thủy, hỗ trợ nhiều cho một đứa em mệnh Mộc cũng dở hơi không kém này.
Cảm ơn bà chị vì đã về ở với em trong thời gian qua. Quả thực nếu không có chị chắc đời em buồn lắm. Chị từng bảo rằng "nếu em cứ ru rú ở nhà thì sẽ chết già". Và sự thực là, em đã khiến chị "ru rú" ở nhà giống em. he he. Đó cũng là thành tựu đáng tự hào đó chứ.
Cảm ơn bà chị vì đã cho tiền em tiêu. He he. Đó có lẽ là điều quan trọng lắm đó  chứ nhỉ!!!
Cảm ơn bà chị vì đã dọn nhà cho em trong lúc em phải đi làm rất chi là mệt mỏi trong tháng vừa qua.
Cảm ơn bà chị vì luôn  về "phe" em trong hầu hết cuộc tranh luận với bố mẹ...
Cảm ơn bà chị vì lúc nào cũng nghĩ cho em và bố mẹ, chỉ đơn giản với tin nhắn " ăn cháo cay không?" của bà chị lúc đi làm về cũng khiến em thay đổi quyết định giảm béo đến việc nhắn lại " có chứ". He he.
Cảm ơn bà chị vì quan tâm đến em bằng việc mua tặng em cái lọ hoa nhựa dở hơi trong ngày sinh nhật, nó làm cho cái bàn  học của em trông "đỡ" hơn. he he
Cảm ơn cái bản tính yếu đuối của chị. Điều khó khiến em có điều kiện để "khuyên nhủ" và "dạy đời" chị nhiều hơn. Chắc hẳn chị sẽ khâm phục em vì em mạnh mẽ hơn chị, đúng không?
Cảm ơn vì có những lúc chị chọc cười em, rùi hai chị em mình "hú hí" trêu đểu  nhau mỗi khi ngủ, lúc này thấy 2 chúng mình điên thật.
Cảm ơn vì chị xinh đẹp hơn em, em rất tự hào với bọn bạn rằng " chị tao xinh cực, xinh hơn tao nhiều lắm" rồi bắt đầu kể lể những cái đẹp của chị ra... Sướng nhá.
Còn nhiều cái để cảm ơn lắm, nhưng giờ trong đầu em chợt lóe lên những cái dở hơi của chị, em tạm thời dừng cảm ơn, để kể tội chị ra cho bàn dân thiên hạ biết!
Chị dở hơi vì cái tội lười mang 1 thứ... Cái này không tiện nói ra, nhưng tự chị hiểu... Em đã phải mang lên cho chị dùng, rồi sáng ra lại phải dọn cái đống kinh khủng của chị.
Chị dở hơi vì dạo này toàn gọi em là " chó con" thay cho "cún" như trước đây. Em không thích đâu, thà gọi là " Thiên tai" hay " Đại dịch" có khi còn hay hơn...
Chị dở hơi vì còn tị nạnh với em nhiều thứ, ví dụ như ai ghép màn, ai lau nhà, ai rửa bát...bó tay!
Chị dở hơi vì suốt ngày chê em vô duyên, nào là "ma nó rước", "chó nó yêu"... Xin đính chính là em đầy ma yêu, và chó nhà mình cũng quý em mà.
Chị dở hơi vì điệu kinh khủng... ặc, em chỉ điệu khi có hứng, còn chị hình như 24/24h.
Mà có nhiều cái dở hơi lắm, nhưng giờ phải xuống nhà ăn cơm rồi, lúc nào rảnh chắc em phải nghĩ ra hàng đống cái dở hơi của chị.
À, tháng 4 chị lại quay về nhà chồng rồi, chán nhể, thế là không có ai "điên" với em nữa rồi... Nhưng cứ cẩn thận, chị không thoát nổi em đâu.

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Tâm sự ngày sinh nhật...

Ngày sinh nhật của tớ cũng chỉ giống như những ngày bình thường...chỉ vì ngày đó không có cậu.
Tớ dậy sớm hơn bình thường, sau khi đánh răng, rửa mặt, ăn sáng, tớ mở máy tính, vào yahoo, và hi vọng một dòng tin nhắn chúc mừng sinh nhật của cậu. Nhưng mà chẳng có gì hết, và tớ vẫn hi vọng, vì còn 18h nữa để tớ nhận được lời chúc từ cậu cơ mà. Tớ vào file nhạc quen thuộc, mở bài " Tình  yêu chưa nói" của Mỹ Tâm, vừa nghe vừa chuẩn bị đi làm.
Ngày hôm nay, tớ sẽ cố gắng làm tốt tất cả công việc được giao. Tớ đang trong thời gian thử việc, mới làm ở đây 3 tuần, nhưng ngày nào tớ cũng thấy áp lực, bởi tớ chưa hề có kiến thức gì về lĩnh vực này. Thi vào công ty này, ngoài vốn Tiếng Anh nho nhỏ, cùng với lòng đam mê công việc, tớ chẳng có gì hết. Tất cả bắt đầu từ con số 0. Và tớ phải cố gắng hết mình.
Các chị trong phòng cũng biết hôm nay là sinh nhật tớ, nên các chị không hỏi tớ nhiều và không mắng tớ vì cái tội chậm chạp như mọi hôm. Trưa, tớ và một chị phụ trách việc đào tạo tớ đi mua sắm, tớ lại nhớ đến ngày xưa khi cậu rủ tớ đi xem phim. Tớ vẫn mang điện thoại theo người để chờ đợi tin nhắn của cậu.
Đến giờ làm việc, mấy chị em làm việc một chút rồi lên kế hoạch mua quà sinh nhật cho tớ. Chị kế toán lai tớ đi mua túi sách. Tớ vui lắm. Trên đường đi, chị kể về gia đình chị, và tớ ao ước một gia đình như thế. Và hình ảnh cậu lại xuất hiện...
Tớ cũng không biết mình thích cậu từ bao giờ nữa. Nhưng có lẽ cũng mới thôi. Ngày trước, tớ lờ mờ nhận ra một điều là cậu thích tớ. Nhưng tớ biết rằng đó chỉ là tình cảm nhất thời của cậu, nên tớ cũng chẳng để ý gì. Đến khi tốt nghiệp và chuẩn bị đi làm, tớ mới thấy hình như mình hay nghĩ đến cậu. Có lẽ tớ đã thích cậu.
Tớ giấu tình cảm đó với cậu. Gặp cậu tớ vẫn cứ bình thường, vẫn gân cổ cãi nhau với cậu, thực ra tớ rất thích tranh luận với cậu.
Kết thúc ngày làm việc, tớ vẫn hi vọng tin nhắn chúc mừng từ cậu. Sinh nhật tớ tớ không mời ai cả, cũng không có ai nhắc đến, ngoài chị gái và 2 đứa bạn gái thân thiết. Tớ về, lại mở máy tính tìm tin nhắn của cậu, nhưng nick cậu im lìm, và tớ vẫn hi vọng. Còn 6 tiếng nữa cơ mà.
Tớ dịch bài báo sang Tiếng Anh để mai đưa cho một chị ở công ty. Hôm nào tớ cũng phải học, phải tìm hiểu thông tin nghiệp vụ, hôm nào cũng ngủ muộn và dậy sớm. Đến lúc sau, trời mưa, vậy là kế hoạch đi cà phê với chị gái bị thất bại. Tớ ngồi máy tính, làm việc, và bất ngờ khi tiếng mấy đứa bạn tớ réo ngoài cổng. Chúng mang bánh ga tô đến, và chúc mừng sinh nhật tớ. Có đứa nhà xa 15km, trời mưa, chúng vẫn đến. Tớ lại so sánh với cậu. Nhà cậu chỉ cách nhà tớ 4km thôi, nhưng vẫn chẳng thấy gì...Tớ vẫn hi vọng, vì còn 3h nữa mới hết ngày mà.
Bọn bạn tớ ngồi kể chuyện, bốc phét, chuẩn bị bánh, bắt tớ ước và thổi nến, rồi tranh nhau ăn. Tớ vui. Vì ít ra chúng vẫn đến chơi vì tớ.
10h, một chị ở công ty gọi điện cho tớ, nhờ gửi một văn bản cho chị ấy, bọn bạn ra về, thấy chúng nó đội áo mưa về, mà lòng cảm thấy nhẹ nhàng bởi tình cảm của chúng nó.
11h tớ vẫn chưa nhận được tin nhắn của cậu. Tớ đi ngủ, và hi vọng sáng hôm sau sẽ nhận được một cái gì đó từ cậu.

Tớ tắt chuông báo thức, 5h50, và không có tin nhắn nào cả.
Cả ngày hôm sau tớ vẫn chờ. Chờ một lời hỏi han...

Và tất cả đều là số 0. Tớ tự nhủ với bản thân là sẽ quên cậu. Vì cậu không xứng đáng với tình cảm của tớ.
Có lẽ cậu chỉ hợp với những cô gái chân dài, xinh đẹp, còn tớ chẳng có gì. Tớ đã hi vọng quá nhiều phải không?

Ừ, tớ sẽ quên, sẽ xóa cậu ra khỏi trí óc của tớ.

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2011

Nhớ lại ngày xa xưa...

Hôm nay chán học, tự nhiên ngồi nghĩ lại cái ngày xa xưa của mình, khi mà mình mới bắt đầu chân ướt chân ráo lên Hà Nội học…

       Mình phải cảm ơn ông trời vì được học và ở với Hương Hấp, bởi tuy bằng tuổi mình nhưng còn ngây thơ trong sáng hơn mình nhiều. He he. Hai đưa ngày nào cũng thế, đi học rồi về nhà tắm giặt, nấu cơm, học và ngủ. Năm đầu còn rủ nhau đi đánh cầu lông ở sân đình, năm hai thưa dần và năm ba thì tịt hẳn. Hai đứa chuyện gì cũng kể, mình lắm mồm và lắm chuyện để kể hơn Hương. Hai đứa được nhận xét là ngoan, hiền, có lẽ điều này đúng với Hương, chứ mình là hiền chắc Trời sụp!
      Sang năm thứ tư, chuyển vào kí túc ở cho tiện việc làm chuyên đề thực tập, mình lại có cơ hội làm quen với các em mới trong phòng. Mình lại may mắn tiếp vì được ở với các em nhí nhảnh, hơi ngô ngố nhưng còn hiểu nhiều chuyện hơn mình. He he. Em Linh gọi mình là “ sexy baby”, em Trang gọi là “ đại ca già”, còn các em khác gọi mình là “ chị Trang” hoặc “ trưởng phòng” . He. Mình nhớ những hôm tầng 4 mất nước, mấy chị em đứa mang xô, thùng, đứa bê chậu, đúa mang chai lavi chạy xuống tầng 1 hứng nước, vừa xách nước vừa nói chuyện rôm rả… Những hôm trời nóng cả bọn nằm phơi bụng dưới đất, đứa thì học để chuẩn bị thi, đứa nằm ngủ chờ đến giờ đi học…Linh ngố hay có điệu vảy nước vào nền nhà rùi mới nằm cho mát. Mình lúc nào cũng là người cuối cùng xuống nằm, vì còn chần chừ sợ bẩn quần áo… he he. Rồi những hôm cả bọn làm lễ chào mừng ngày 20-10, ngày 8-3 hoặc Giáng sinh, Sinh nhật một ai đó trong phòng… Toàn chương trình cây nhà lá vườn, nhưng buồn cười, và có cả phần thưởng nữa. Em Thúy Anh chịu trách nhiệm lo bày trò chơi, mà lúc nào cũng là hát. 3 vòng, hát đơn ca, hát đôi, hát tập thể, rùi bốc thăm trúng thưởng…phần thưởng chỉ là cái kẹp tóc, hoặc cái kẹp giấy…Mình phụ trách thu tiền, đi mua đồ ăn và phần thưởng.  9 con người và hàng tá chuyện để kể, lúc thì chuyện ma, lúc chuyện tình yêu, chuyện lớp, chuyện báo… Mình bị coi là người “ mù về giới tính”. Nghe các em ý kể mình cũng khôn ra bao nhiêu. He.
Mình vẫn nhớ các sự kiện đáng nhớ của phòng, hôm thì em Thu thất tình, hôm thì em Thuận và người yêu giận nhau, hôm thì em Linh chán đời vì biết bị viêm gan B, hôm em Vân xảy ra chuyện động trời. Hôm em Thơ và Thuận có chút xíu mâu thuẫn…
        Mỗi người một cá tính. Em Trang học Toán Tài chính, nổi tiếng trong phòng vì tội thèm ăn. 2h đêm khi mọi người đi ngủ hết thì em ấy lò mò dậy đi cắm cơm, lấy lí do là “ sáng mai em phải đi học sớm”. Em ý coi như việc được ăn là niềm hạnh phúc lớn nhất của con người. Em này còn là người chăm tập thể dục nhất phòng, lại còn đi học thêm võ ở trường nữa. Linh và Trang là hai cá nhân tích cực tập erobic. Một đặc điểm nữa là em ý hay biểu lộ cảm xúc qua khuôn mặt. he he
        Em Thơ và Thuận là hai chị em ruột, Thơ học Đầu Tư,Thơ xinh gái hơn, học giỏi hơn, cá tính hơn, khỏe hơn. Em ý có thể vác bình nước lọc từ tầng 1 lên tầng 4, xách nước rầm rầm, mặc dù em ấy rất nhỏ nhắn xinh xắn, em í ăn rất ít mà vẫn rất khỏe. Lạ cực.
       Thuận có vẻ nữ tính hơn, suốt ngày lo giảm béo mặc dù chẳng béo tý nào,  học Ngân hàng.
       Em Thúy Anh học Kế toán, rất nữ tính, nói năng nhỏ nhẹ, ăn chậm như rùa, vừa đi vừa ăn, phải 2h mới xong 1 bữa.
       Em Thu học giỏi nhất phòng, khoa Kiểm toán, cái gì cũng biết, nhất là “các vấn đề tế nhị”.
       Em Xuân, hay còn gọi là em Mây chăm học nhất phòng, lớp Kế Hoạch, người yêu tên Thành. Hay đắp mặt nạ bằng khoai tây với sữa tươi. He.
       Em Linh ngố, học Tiếng anh thương mại, thích những anh chàng đẹp trai, rất nhí nhảnh nhưng sống tình cảm lắm. Hai chị em mình hay tâm sự với nhau.
       Em Susan là MC nổi tiếng của trường, học lớp Tiên tiến, siêu Tiếng Anh, hát hay, múa giỏi. Em ý là chị họ của đứa bạn thân của mình. Còn người yêu em í là bạn cùng khóa 48, học lớp Đầu tư.
      Còn mình, đại ca già của phòng, vì học năm cuối, lớp Quản lí kinh tế, già nhất nhưng bé nhỏ nhất, mù tịt chuyện giới  tính nhất, hay lí sự nhất, khó tính nhất, nhưng đôi khi lại nhí nhố nhất, lười học nhất. Nhưng bây giờ cái gì cũng hiểu rồi. he he.
     Mình phải viết những chuyện này, vì lỡ mai sau quên mất các em í, đọc lại sẽ nhớ về kỉ niệm đó hơn. Nhớ nhé, phòng 405 nhà 3 ĐH Kinh tế quốc dân!

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

Nước chưng cất hoa đào.

Coi như bây giờ là hết Tết rồi nhé. Mấy hôm trước ra vườn hái hoa đào, về định ngâm rượu cho cả nhà, vì nghe nói rượu hoa đào uống đẹp da mà. ( Riêng mẹ thì nói rằng da mình dù có thuốc tiên cũng không đẹp được, ^ ^). Hái đúng hôm trời mưa phùn, nên hoa rất sạch, khỏi cần rửa lại, còn quần áo hôm đó lại rất bẩn, dính toàn đất ( sự trái ngược bổ sung...).




Về nhà, nhìn nhiều hoa thế này dùng sao hết, thế là một ý tưởng lóe lên, là tại sao mình không làm nước chưng cất bằng hoa đào nhỉ. Search mạng, bắt chước người  ta, bắt tay vào làm, kết quả cũng rất thú vị, hào hứng đến nỗi sau khi thu được nước hoa đào, mình hái trụi cả lọ hoa cúc to tướng của bà chị để làm nước hoa cúc. Hôm nay trình bày lại cho mọi người nha:
Đầu tiên là chuẩn bị 1 cái nồi khá lớn, 1 viên gạch rửa sạch, hoa đào, hoặc hoa hồng càng hay, 2 khay đá lạnh, 1 chiếc bát thủy tinh và cái bếp dùng được.
- Cho gạch vào nồi, rải hoa xung quanh viên gạch, đặt chiếc bát thủy tinh lên viên gạch, sau đó đổ nước sấp mặt hoa, chú ý nước không nên vượt quá viên gạch.
- Cho nồi lên bếp, đun sôi, khi nào thấy sôi to rùi thì vặn nhỏ bếp lại, đặt 2 khay đá lên vung nồi ( chú ý là vung nồi nên lật ngửa lại để còn để được đá nhé). Để thế trong 20 phút, hơi nước khi gặp lạnh nơi vung nồi sẽ kết thành giọt rơi xuống bát thủy tinh. Thế là được nước hoa thơm cực kì !
Bình thường chúng ta không ngửi thấy mùi của loại hoa đào, nhưng khi đã chưng cất lên thì thơm cực kì luôn, thề đấy, hoa cúc cũng thơm nhưng nó không được như hoa đào đâu nha. Cả hai rổ hoa mới được mỗi tẹo nước bọ, nhưng nhìn cũng thích mà. Bôi nước này lên mặt có lẽ là tốt cho da lắm, nhưng không biết nó có tác dụng gì với cái mặt mình không nữa, he he. Nhưng mà một điều hết sức lưu ý là mình làm nứt cái bát thủy tinh rồi, không hiểu, điều này vẫn trong vòng bí mật, bố mẹ và bà chị vẫn chưa ai phát hiện ra, cho nên, ai muốn làm thì nếu nứt đừng tiếc nhé.
Nhà bác nào còn hoa đào thì hái về làm thử. Riêng nhà mình trồng đào, năm nay đào nở muộn nên không bán, để ở vườn, hê, tha hồ ngâm rượu. À, còn nếu ngâm rượu thì cho ít bạch chỉ vào ngâm cùng, sau 1 tháng uống cũng tốt lắm đấy.

Thứ Ba, 22 tháng 2, 2011

Mối tình đầu của tôi


Truyện  ngắn : Mối tình đầu

Ngày thứ bảy đối với nó buồn tẻ và chán ngắt. Đã là sinh viên năm thứ tư nhưng một ngày đối với nó chẳng có gì đặc biệt ngoài việc đi học và về nhà. Hôm nay bạn cùng phòng về quê, nó thấy trống trải và buồn tẻ quá. Những lúc buồn như thế này thì giải pháp tối ưu là tự pha cho mình một tách cà phê. Thưởng thức tách cà phê nóng và ngồi nhìn ra cửa số ngắm mấy cây hoa của bác chủ nhà, nó cảm thấy mấy hãng sản xuất cà phê sữa càng ngày càng làm mất đi hương vị đích thực của loại thức uống này. Nó thích cái đắng bản chất hơn là những gì mà mấy hãng sản xuất đó thêm vào nhằm mục đích dễ uống. Dù sao có cà phê để uống trong lúc này cũng là tốt rồi. Mỗi lúc buồn, nhấm nháp mấy ngụm cà phê sẽ khiến nó yêu đời hơn, hăng say và có hứng thú hơn. Cà phê giúp quên đi những việc khiến nó buồn, và nghĩ đến những thứ tích cực hơn. Đang suy nghĩ lung tung thì điện thoại báo có tin nhắn, là Lâm…” Em khoẻ không? Dạo này học hành ra sao rồi?”


Nó biết Lâm từ hồi còn học lớp 3, lúc ấy Lâm và nó đều mới 9 tuổi. Và chúng nó xưng hô  “anh – em” cũng là do mẹ Lâm muốn thế. Ngày đó, mẹ Lâm đưa Lâm ra nhà nó chơi. Bố nó và Mẹ Lâm là bạn bộ đội rất thân thiết. Tình đồng đội là  thứ tình cảm rất thiêng liêng, cao quý, chẳng thế mà qua bao nhiêu năm họ vẫn nhớ nhau, tìm mọi cách để biết được địa chỉ, tin tức của nhau. Nhà nó ở Hải Phòng còn Lâm ở Thanh Hoá.



 Ngày gặp Lâm và mẹ Lâm, nó kết bạn với Lâm rất nhanh, đi đâu cũng có nhau, nó còn rủ Lâm tắm sông với nó nhưng Lâm bảo quên mang quần đùi nên không tắm cùng được. Đằng sau nhà nó là một con sông rất đẹp, nước lúc nào cũng xanh trong, mát mẻ, chỉ trừ những ngày mưa to, bèo trôi dạt che lấp cả mặt sông, nước trở lên đục và tối hơn. Đây là nơi mà bọn trẻ con đùa nghịch tắm mát, đặc biệt là vào tầm chiều tối. Hai ngày ở nhà nó, Bố nó đưa mẹ Lâm đi thăm mấy nhà đồng đội cũ, những lúc như vậy Lâm được đi cùng. Còn nó phải ở nhà chơi một mình. Mẹ Lâm mua cho nó rất nhiều bánh kẹo và hoa quả. Lúc Lâm chuẩn bị về nó còn kéo Lâm chạy sang nhà hàng xóm hái trộm dâu. Nhưng mà tất cả những điều này trước đây nó chẳng nhớ gì hết.


Năm tháng qua đi, mặc cho hai gia đình liên lạc, thư từ, nó quên là đã từng có những kỉ niệm rất trẻ con, nghịch ngợm với Lâm. Nó vô tư học hành, chơi bời với nhóm bạn cùng tuổi cho đến khi học lớp 11… Tết năm ấy mẹ Lâm sau khi nói chuyện qua điện thoại với bố nó, cô bảo với bố nó đưa máy cho nó nói chuyện với Lâm:
-         Alô, anh… Lâm ạ.
-    Ừ…Minh có hay đi chat không?
-         Không…
-         Thế à, ngoan nhỉ…
-         Tất nhiên rồi.
Nghe câu đó xong Lâm chẳng nói gì nữa, mẹ Lâm phải giải thích với nó là Lâm ngại, muốn hỏi nó nick chat để nói chuyện trên mạng. Lâm đẹp trai, hiền, tính Lâm rất sợ con gái, ở trên trường có nhiều cô bé thích Lâm, còn gọi điện thoại đến nhà Lâm nhưng Lâm đưa máy cho hai bà chị đanh đá của mình nghe hộ. Kết quả là mấy cô bé kia sợ không dám gọi điện đến nữa vì bị bà chị gái Lâm mắng là còn nhỏ đã yêu đương linh tinh.


Và lần đầu tiên, sau cuộc nói chuyện qua điện thoại với mẹ Lâm, biết chút ít về Lâm, nó viết hai lá thư, một lá cho cô thay mặt bố mẹ nó hỏi thăm sức khoẻ gia đình, một lá viết cho Lâm kể chuyện học hành và những chuyện linh tinh của nó. Một tuần sau nó nhận được lá thư của Lâm trả lời, nó vui và bất ngờ quá. Lâm kể lại những kỉ niệm ngày bọn nó mới chín tuổi, kể lại mọi chuyện của gia đình Lâm, và không quên cho nó nick chat và tên lớp, tên trường. Cứ như thế bọn nó trao đổi thư từ và nói chuyện với nhau qua điện thoại rất vui vẻ. Chúng cũng không quên gửi qua thư cho nhau những bức ảnh chụp chung với bọn bạn cùng lớp. Lâm rất đẹp trai, hiền lành còn nó cũng rất dễ thương và học cũng khá. Dường như bọn nó đã thích nhau tuy chưa một lần gặp lại sau gần chục năm ấy. Bố mẹ nó và bố mẹ Lâm đều rất vui vẻ và đồng ý cho bọn nó nói chuyện thoải mái với nhau. Mẹ Lâm còn trêu và gọi nó là “con dâu” nữa.


Hè lớp 12 – cái thời điểm gay go với mọi học sinh đang chuẩn bị cho 2 kì thi lớn. Nó mới biết điểm thi tốt nghiệp, nó được 54,5 điểm, tốt nghiệp loại Giỏi. Lâm gọi điện ra thông báo được 45 điểm. Bọn nó chỉ còn phải tập trung cho kì thi Đại học tiếp thôi. Nó đăng kí thi Đại học KTQD còn Lâm đăng kí trường Dựơc. Bọn nó đều quyết tâm thi đậu để gặp nhau trên Hà Nội.


 Ngày biết mình đậu nó cả đêm không ngủ được, hai ngày sau Lâm mới biết điểm của mình…Lâm không đủ điểm đỗ. Qua điện thoại giọng Lâm buồn, nản, nó chỉ biết động viên Lâm năm sau thi tiếp…


Ngày đầu lên Hà Nội học, chị gái dẫn nó đi nhập học. Từ bây giờ nó sẽ là sinh viên, và là sinh viên của một trường có tiếng, vừa mừng vừa lo lắng…nó chưa quen sống xa nhà, cũng chẳng có họ hàng gì ở đây cả. Chị nó cũng mới tốt nghiệp trường Học viện HCQG và đang chờ việc. Sau khi dẫn nó đến nhà một người bạn của chị, mua sắm đồ đạc cho nó, chị về Hải Phòng, còn nó sẽ ở cùng phòng với một người bạn của chị. Những ngày đầu tiên xa nhà nó khóc suốt. Và Lâm chính là người nghe những tâm sự của nó, giúp nó thấy được sự quan tâm đặc biệt mà Lâm dành cho. Từ hồi trượt đại học Lâm không nói chuyện , không chơi bời với mấy đứa bạn cùng lớp nữa, ngay cả hàng xóm cũng rất ít khi nhìn thấy Lâm ra ngoài. Ở quê Lâm, học Đaị Học là mọt việc rất quan trọng, việc không đỗ Đại Học là một niềm xấu hổ rất lớn. Chỉ có nó Lâm mới thổ lộ hết những nỗi buồn, nỗi lo cho lần thi Đại Học thứ hai. Nó mong sao Lâm đỗ Đại Học, trường gì cũng được miễn là ở Hà Nội…Lâm nói Lâm chỉ thích ĐH Dược mà thôi.


Và…một lần nữa, Lâm không đủ điểm đỗ trường mà mình muốn. Lâm thấy xấu hổ với nó, nó buồn, biết Lâm còn buồn hơn, vậy là cơ hội gặp nhau nhiều không còn nữa. Lâm quyết định học trường Cao đẳng Dược ở quê..




Thời gian trôi đi, ngày ngày chúng nó vẫn nhắn tin, gọi điện cho nhau. Sáng sớm mở điện thoại ra là nó nhận được tin nhắn rất đáng yêu từ Lâm. Tối đến nó cũng dành thời gian nhắn tin, kể đủ thứ chuyện linh tinh cho Lâm nghe. Chúng thấy thích nhau -  một tình cảm rất trong sáng. Chúng đặt biệt danh cho nhau, nó là Bin và Lâm là Xam. Đây là tên hai chú chó rất đáng yêu của nhà nó. Chúng mong được gặp nhau nhưng cả hai đều ngại ngùng khi nghĩ đến lúc đó.
 Rồi cơ hội gặp nhau cũng đến. Bạn bộ đội của bố nó và mẹ Lâm mời gia đình nó vào Thanh Hoá chúc mừng đám cưới con trai cô ấy. Từ trước đến giờ bố mẹ nó bận công việc nên không thể đi du lịch vào trong đó, lần này thì không thể chối từ, tất nhiên là nó cũng sẽ đựơc đi cùng. Nó rất vui và hồi hộp. Mười năm…mười năm kể từ lần gặp đầu tiên ấy và ba năm kể từ hồi hai đứa viết thư nói chuyện với nhau , chúng vẫn chưa gặp nhau…
Ngồi trong phòng cùng với mấy bà lão đang têm trầu cho Đám, nó đợi Lâm, Lâm gọi điện nói phải thi 1 môn xong mới qua Đám cưới đón nó về nhà Lâm được. Các bác bộ đội ở Haỉ Phòng đi rất đông, nhìn mọi người tay bắt mặt mừng nó cũng thấy đựơc tình cảm thiêng liêng mà họ dành cho nhau.. Đám cưới là cơ hội để họ gặp gỡ, nói chuyện, kể lại cho nhau nghe những kỉ niệm nơi chiến trường xưa. 5h chiều, Lâm qua, hai đứa nhận ra nhau…cười…tự nhiên trong nó có cảm giác rất thân quen. Mẹ Lâm nói với Bố mẹ nó cho phép Lâm đưa nó về qua nhà Lâm nghỉ ngơi. Nó sẽ ở lại Thanh hoá chơi mấy ngày, còn bố mẹ nó phải về ngay vì công việc.


Lâm lai nó…ngồi sau xe nó có cảm giác rất lạ, ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tháng mười một đã dần tắt, chỉ còn những cơn gió nhẹ làm tóc nó khẽ bay. Cái rét làm cho chúng ngồi gần nhau hơn. Trên đường đi Lâm chỉ cho nó cầu Hàm Rồng, những ngọn núi xa xa, hỏi nó có biết cái quạt to to ở kia để làm gì không và nó thừa biết đó là chiếc quạt gió phát điện. Câu chuyện diễn ra rất vui vẻ. Lâm kéo tay nó để vào túi áo Lâm cho ấm, nó thấy hạnh phúc, tim đập nhanh và ước sao giây phút này kéo dài mãi mãi…


5h sáng, chuông điện thoại reo, là Lâm, Lâm gọi dậy rủ đi ngắm Mặt trời mọc . Nhẹ nhàng ngồi dậy, mẹ Lâm vẫn nằm đó, hôm qua lúc nói chuyện với cô nó ngủ từ bao giờ không biết. Nó bước ra ngoài, một cơn gió làm nó rùng mình. Lâm bước ra từ phòng bên cạnh, cầm theo chiếc áo khoác của mẹ khoác lên người nó, hai đứa lai nhau ra biển. Biển cách nhà Lâm không xa. Đây là lần đầu tiên nó đựơc ngắm Mặt trời trên biển. Lâm cố gắng đẩy xe xuống bãi cát để nhìn rõ Mặt Trời hơn. Xa xa, những con thuyền mỏng manh, nhỏ bé và đơn độc, mọi thứ quanh chúng dường như im lặng tuyệt đối. Mặt trời từ từ nhú lên, khoảnh khắc từ lúc nhìn thấy vầng sáng đến khi toàn bộ khối cầu màu vàng cam hiện ra chỉ vẻn vẹn 6 phút. Hai đứa không nói gì cho tới khi Mặt Trời lên cao. Ngồi sau Lâm, nó thấy thật yên bình. Không còn cái rét của buổi sớm mùa Đông, không còn chuyện học hành, bố mẹ, chỉ có nó, có Lâm, có gió và có nắng mà thôi. Chúng ngồi yên lặng như vậy một lúc lâu rồi về.


Nhưng hai đứa chẳng ai dám thổ lộ tình cảm với nhau. Lâm rất hay gắp thức ăn cho nó trong bữa ăn, bố mẹ Lâm và hai chị cứ gán ghép chúng suốt, hai đứa chỉ cười thẹn thùng, xấu hổ… Mấy ngày ở Thanh Hoá nó đựơc các chị dẫn đi chơi, đi hát karaoke cùng mấy người bạn, nó cũng đến nhà mấy đồng đội của bố, các cô chú ở đây rất quý nó, rủ nó chơi và ngủ lại nhà nhưng nó đều từ chối vì muốn ngủ với mẹ Lâm. Nó có rất nhiều điều muốn kể cho Lâm, chuyện học hành, chuyện bạn bè nhưng chẳng biết nói kiểu gì.
Rời Thanh hoá sau 3 ngày, lúc ngồi trên xe nó quay xuống nhìn Lâm, cả hai cùng buồn, nhìn vào mắt nhau và không nói lời nào. Mẹ Lâm dặn nó về đến Hà Nội phải gọi điện cho cô ngay và bắt nó phải cầm tiền cô cho để mua sắm những gì nó thích. Lúc xe lăn bánh không hiểu sao 2 dòng lệ tự nhiên chảy ra từ mắt nó, Lâm đã không nói gì với nó. Trời bỗng dưng mưa to, mưa đập vào kính xe, khung cảnh bên ngoài nhoè đi, và nước mắt nó thì vẫn lăn dài trên má…
Về đến Hà Nội, nó gọi cho mẹ Lâm nói rằng đã đến nơi, trong lòng vẫn còn một nỗi buồn vô cớ. Lâm nhắn tin cho nó, hỏi han, nó cố gắng tự nhủ phải nói chuyện bình thường với Lâm, biết đâu một ngày nào đó Lâm sẽ nói rằng Lâm yêu nó.


Nó shock. Chị Nhung - chị gái Lâm nói với nó rằng Lâm có người yêu, đã đưa cô bé đó đến nhà chơi. Mới có mấy tháng từ ngày gặp nhau mà Lâm đã thay đổi vậy sao? Nó giận Lâm, vậy mà bấy lâu nay Lâm không nói gì đến chuyện đó, bao nhiêu hi vọng giờ đây tan biến hết, nó không hiểu tại sao Lâm lại hành động như vậy. Lâm đã phản bội tình yêu của nó. Đây là lần đầu tiên nó yêu, và cũng lần đầu tiên thất bại.
Nó vẫn thỉnh thoảng gọi điện cho mấy cô bạn bộ đội của bố nó, nhất là mẹ Lâm và các chị của Lâm. Nó quý cô, cô hiền lành, sống rất tình cảm và cô cũng dành cho nó sự quan tâm đặc biệt. Cô rất hay gọi điện cho nó và cho Bố. Lần nào cũng không quên rủ nó vào nhà cô chơi. Nó cũng thích vào đó, một phần vì thích đi chơi, nhưng lí do chính là vì nó muốn gặp Lâm. Sau lần đầu tiên về Thanh Hóa, nó cũng một mình vào đó khoảng 4 lần nữa. Nhưng… lần nào vào đó nó cũng tỏ ra lạnh lùng với Lâm, mặc dù mỗi lần nhìn Lâm tim nó lại đập nhanh hơn mức bình thường. Nó không đi cùng xe Lâm nữa, mà ngồi xe với chị Nhung, nó tránh nhìn Lâm. Nhiều lần sau đó  chị Nhung bảo nó nên nói chuyện và đi chơi với Lâm vì chị bảo Lâm đang buồn. Nhưng nó ngại. Nó chẳng đả động gì đến chuyện người yêu của Lâm, và mấy lần về Thanh Hoá nó cũng chưa một lần gặp cô bé ấy. Lâm cũng vậy, ít nói và ngại nhìn vào mắt nó. Mặt Lâm lúc nào cũng buồn…Nó tức giận Lâm như tức giận một kẻ phản bội…mặc dù cũng biết là Lâm chưa một lần nói yêu nó.
Lần nào từ Thanh Hoá về trời cũng mưa. Không hiểu tại sao lại có sự trùng hợp như vậy nữa.Và lần nào về nó cũng thấy buồn. Mẹ không thích nó vào Thanh Hóa chơi nhiều, còn Bố lại không ngăn cản chuyện đó và còn ra vẻ ủng hộ nữa. Dù sao thì nó cũng hiểu mẹ, mẹ cảm nhận được tình cảm của nó với gia đình Lâm.


Mãi sau này nó mới biết đựơc một câu chuyện do mẹ kể lại. Cái lần đầu tiên nó đến Thanh Hoá, vì bố mẹ nó đi cùng với đồng đội ở Hải Phòng, nên họ đi sớm hơn nó 1 ngày, ngày hôm sau nó mới bắt xe từ Hà Nội về Đám cưới. Tối hôm trước khi nó đến, bố mẹ nó ngủ ở nhà Lâm, mẹ Lâm nói chuyện với bố mẹ nó nói có ý rằng sau này khi nó ra trường muốn nhận nó làm con dâu vì Lâm tâm sự với mẹ nhiều và cô cũng thấy chúng hợp nhau. Còn mẹ lại nói lại rằng muốn gả nó ở gần nhà. Lâm ngồi gần đó, có lẽ cũng suy nghĩ về điều mẹ nó nói.
 Nó nghĩ lại tất cả những gì Lâm xử sự trong lần đầu gặp gỡ ấy, nó vừa thương lại vừa giận Lâm.


Kể từ lần đầu tiên nói chuyện với Lâm qua điện thoại nó đã thấy thích Lâm, và kể từ lần đầu tiên gặp Lâm trực tiếp nó đã cảm nhận được tình cảm đặc biệt mà nó dành cho Lâm.  Bây giờ Lâm đang yêu một cô bé học dưới Lâm hai lớp, gần nhà và tên giống tên nó…Nó luôn trân trọng tình cảm của nó và Lâm cũng như tình đồng đội của bố mẹ chúng. Sự rung động đầu đời lúc nào cũng nhẹ nhàng, trong sáng nhưng sâu sắc. Nó hi vong trong tương lai sẽ tìm được người đem lại cho nó cảm giác đó, và…tất nhiên phải là một tình yêu thật sự chân thành và lâu bền…


Nó mở điện thoại, nhắn lại “ uh, em vẫn khoẻ, hôm nay học cả ngày anh ạ…”
                                                                                                                   


                                                                                                                      Tác giả: Lovely orang outang