Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012
Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012
Mùa xuân sắp qua roài
Mùa Xuân lại sắp qua rồi. Thời tiết mấy hôm nay có vẻ dịu mát, mình thích như thế này...sáng hơi lạnh, đi làm mặc 1 áo ngắn tay và khoác thêm chiếc áo khoác...trưa thì nắng, còn chiều đi làm về lại mát mẻ. Nhưng lúc về cũng chẳng có thời gian để nhìn ngắm cảnh bên đường, chỉ suy nghĩ vẩn vơ...lúc buồn ngủ quá thì hát.
Lâu lắm rồi mình không hát to. Hôm trước các sếp đi vắng hết, một mình trong phòng, mình tự dưng hát rống lên, he, sảng khoái cả con người.
Chiều nay ra xưởng nói chuyện với mấy em công nhân. Mình bốc phét thì thôi rồi. Các em đó đòi xem ảnh người yêu của mình, còn thắc mắc liệu anh í có đẹp zai không. Hehe, mình nói anh í đang ở một nơi rất xa...Nhưng mà tháng 8 sẽ về mới mình. chúng cũng tin sái cổ. Dạo này mình để hình nền máy tính một anh chàng, để cho mấy người kia tò mò, công nhận là hiệu quả.
Ba hôm rồi mình phờ phạc cả người, toàn phải dậy từ 5h cho mèo ăn. Gần 12h mới ngủ, mệt. Mà các em đó không chịu ăn. Lên diễn đàn xem ít thông tin về cách nuôi chúng. Nói thật là mình không thích mèo, nhưng mình sợ nó chết lắm.
Mình vẫn nhớ cảm giác tội lỗi của mình. Mình để cho 3 con chim nhỏ chết khi lúc mình được 11 tuổi. Một bà già đi làm đồng về, qua nhà mình, xin mình nước, và đổi lại là bà cho mình 3 con chim non mà bà nhặt được ở ruộng khi đi gặt. Mình thích lắm, lúc đó chỉ tưởng tượng cảnh cho nó vào lồng, nó hót suốt ngày...Bọn đó còn chưa mọc lông, miệng lúc nào cũng há và đòi ăn khi thấy động. Cứ há là mình cho ăn cơm. Đến hôm sau thì 1 trong 3 con chết. Sợ quá, mình đem chúng đặt ở lỗ thứ 4 của cây cột điện gần nhà. Và tất nhiên là chúng chết. Sau đó, mỗi lần đi qua đó, mình lại nhớ. Cũng chẳng nhớ cây cột điện đó bị phá từ lúc nào, cũng khoảng vài năm sau đó, nhưng sau hơn chục năm, đến giờ vẫn thấy tội lỗi. Mình sợ bọn mèo rồi cũng thế...
Lâu lắm rồi mình không hát to. Hôm trước các sếp đi vắng hết, một mình trong phòng, mình tự dưng hát rống lên, he, sảng khoái cả con người.
Chiều nay ra xưởng nói chuyện với mấy em công nhân. Mình bốc phét thì thôi rồi. Các em đó đòi xem ảnh người yêu của mình, còn thắc mắc liệu anh í có đẹp zai không. Hehe, mình nói anh í đang ở một nơi rất xa...Nhưng mà tháng 8 sẽ về mới mình. chúng cũng tin sái cổ. Dạo này mình để hình nền máy tính một anh chàng, để cho mấy người kia tò mò, công nhận là hiệu quả.
Ba hôm rồi mình phờ phạc cả người, toàn phải dậy từ 5h cho mèo ăn. Gần 12h mới ngủ, mệt. Mà các em đó không chịu ăn. Lên diễn đàn xem ít thông tin về cách nuôi chúng. Nói thật là mình không thích mèo, nhưng mình sợ nó chết lắm.
Mình vẫn nhớ cảm giác tội lỗi của mình. Mình để cho 3 con chim nhỏ chết khi lúc mình được 11 tuổi. Một bà già đi làm đồng về, qua nhà mình, xin mình nước, và đổi lại là bà cho mình 3 con chim non mà bà nhặt được ở ruộng khi đi gặt. Mình thích lắm, lúc đó chỉ tưởng tượng cảnh cho nó vào lồng, nó hót suốt ngày...Bọn đó còn chưa mọc lông, miệng lúc nào cũng há và đòi ăn khi thấy động. Cứ há là mình cho ăn cơm. Đến hôm sau thì 1 trong 3 con chết. Sợ quá, mình đem chúng đặt ở lỗ thứ 4 của cây cột điện gần nhà. Và tất nhiên là chúng chết. Sau đó, mỗi lần đi qua đó, mình lại nhớ. Cũng chẳng nhớ cây cột điện đó bị phá từ lúc nào, cũng khoảng vài năm sau đó, nhưng sau hơn chục năm, đến giờ vẫn thấy tội lỗi. Mình sợ bọn mèo rồi cũng thế...
Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012
Tóc mới
Thế là ta lại cắt tóc! Cái tóc nó xơ xác xác xơ...nên cắt cũng chẳng tiếc. Lần này ta quyết tâm không ép, không nhuộm, để trở về "mái tóc của ngày xưa" hehe.
Vì ta có biệt danh là Trang xù, nên nếu tóc ta có xù tí thì cũng chả làm sao cả, dù sao thì với cái mớ tóc này ta thấy mình trở về đúng bản chất con người của ta.
Hôm qua có đồng chí rủ ta 4 tháng nữa đi du lịch xuyên Việt, hic, giờ kiếm tiền kiểu gì để 4 tháng nữa đi bây giờ hả trời, thui thì đến đâu hay đến đó.
3 ngày cảm cúm ta bị sụt đi một kí, đúng là, mình " trâu bò" thía này mà cũng bị ốm mới lạ, he.
Chân dung ta đang giả vờ ngây ngô.
Vì ta có biệt danh là Trang xù, nên nếu tóc ta có xù tí thì cũng chả làm sao cả, dù sao thì với cái mớ tóc này ta thấy mình trở về đúng bản chất con người của ta.
Hôm qua có đồng chí rủ ta 4 tháng nữa đi du lịch xuyên Việt, hic, giờ kiếm tiền kiểu gì để 4 tháng nữa đi bây giờ hả trời, thui thì đến đâu hay đến đó.
3 ngày cảm cúm ta bị sụt đi một kí, đúng là, mình " trâu bò" thía này mà cũng bị ốm mới lạ, he.
Chân dung ta đang giả vờ ngây ngô.
Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012
Tháng 3
Nhanh...
Hôm nay trên đường về, mình chợt nghĩ liệu mình sẽ như thế này đến bao giờ nhỉ? Sẽ đi trên con đường này và vào khoảng thời gian này đến khi nào? Cuộc sống bận rộn đến nỗi cảm nhận 1 tuần trôi đi nhanh thật, đến khi nghĩ ra, thì mới thấy mình quên đi mình là ai.
Chỉ biết ngày ngày cố gắng dậy đúng giờ để kịp giờ làm, đến khi tan tầm thì chỉ mong về cho sớm, dọn dẹp xong chỉ mong được ngủ cho ngon...
Một ngày trôi đi nhàm chán như thế...
PHẢI THAY ĐỔI!
Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012
Valentine
Vừa nãy đọc được câu chuyện trên trang tintuconline, độc giả phản hồi lại bài viết là " đọc chẳng đầu chẳng cuối, chẳng có ý nghĩa gì cả", mình buồn cười, vì nhớ lại câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối của bà chị kể cho mình lúc hai chị em đi ngủ thứ 7 tuần trước. Bác ấy kể một thôi một hồi, thấy dừng lại, mình ngơ ngác " ơ hết rồi à?". Thấy bác ta cười toe toét, mình bảo đúng là hâm, chuyện gì mà cứ như các mấy cái tình tiết vụn vặt mang lắp ghép lại, thế mà cũng bảo hay, xúc động, mình thì chả cảm giác gì, he
Mà hôm chủ nhật bác ta tặng mình bông hoa hồng trắng nhà bác ấy trồng, bác cho mình bông nhỏ chứ, còn bông to bác ta để lại, nhục thía. Rùi thì cũng tặng mềnh 1 thanh chocolate, thui gọi là cho thui, anh rể mua cho bác í ( tại mềnh khen ngon nên bác í bắt anh rể mua thêm ), bác í cho mình 1 thanh í mà, lại nhục thêm nữa rồi. Trước đó mình khóc lóc xin xỏ bác í mua quà, bọc cẩn thận rùi chuyển phát nhanh cho mềnh, nhưng bác í ứ làm, hic...khổ thân mình quá...
Mai là Valentine, mình tự chúc mừng bằng cách là lúc đi làm về liền đi ăn cháo cay, hê, cho cay xè, đến nỗi k nhá nổi, ăn xong mà nước mắt chảy như thác, ^ ^ Ăn xong còn định thưởng mình bằng cách ăn thêm quả trứng lộn nữa chứ, may mà lúc đó mềnh sợ về tối nên thui, bảo cô bán hàng sì tóp lại.
Thui, xuống nhà thui, chúc mọi người hạnh phúc, chàng trai nào chưa có người yêu thì nhớ đến mình nhá, bạn gái nào có rồi hoặc chưa có nhưng mừ biết ai thì giới thiệu với nhá. Không thì cũng khổ thân mềnh lắm mọi người ạ.
Mà hôm chủ nhật bác ta tặng mình bông hoa hồng trắng nhà bác ấy trồng, bác cho mình bông nhỏ chứ, còn bông to bác ta để lại, nhục thía. Rùi thì cũng tặng mềnh 1 thanh chocolate, thui gọi là cho thui, anh rể mua cho bác í ( tại mềnh khen ngon nên bác í bắt anh rể mua thêm ), bác í cho mình 1 thanh í mà, lại nhục thêm nữa rồi. Trước đó mình khóc lóc xin xỏ bác í mua quà, bọc cẩn thận rùi chuyển phát nhanh cho mềnh, nhưng bác í ứ làm, hic...khổ thân mình quá...
Mai là Valentine, mình tự chúc mừng bằng cách là lúc đi làm về liền đi ăn cháo cay, hê, cho cay xè, đến nỗi k nhá nổi, ăn xong mà nước mắt chảy như thác, ^ ^ Ăn xong còn định thưởng mình bằng cách ăn thêm quả trứng lộn nữa chứ, may mà lúc đó mềnh sợ về tối nên thui, bảo cô bán hàng sì tóp lại.
Thui, xuống nhà thui, chúc mọi người hạnh phúc, chàng trai nào chưa có người yêu thì nhớ đến mình nhá, bạn gái nào có rồi hoặc chưa có nhưng mừ biết ai thì giới thiệu với nhá. Không thì cũng khổ thân mềnh lắm mọi người ạ.
Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012
Nụ cười trẻ thơ
Cậu mình có 2 nhóc sinh đôi. Đôi khi thì chúng rất đáng yêu, " lắm mồm" không chịu được, đã ngọng líu ngọng lịu lại còn cứ thích nói. Mà chúng cũng đanh đá lắm, mình còn bị chúng bắt nạt ăn vạ bao nhiêu lần...Mới hơn 4 tuổi, nhưng "đểu" thì thôi rồi, nịnh mình đi mua bóng bay cho chúng, rồi cướp lì xì của mình, mặc dù mình lì xì cho chúng rồi, ặc ặc...Mấy ngày Tết được chơi với chúng nhiều hơn, nên có vẻ chúng cũng quen quen, đòi đi ra nhà mình chơi chứ, không cho thì chúng lại giở trò ăn vạ. Mà trông chúng thì mệt lắm, chỉ chơi chốc lát thôi, chứ mà chơi nhiều chắc mình không đủ sức. Những ngày Tết vừa rồi bọn trẻ bên nội ngoại đều đến chúc Tết, vì năm nay Ông nội ở nhà mình mà. Nhìn chúng thích lắm, trong lòng " trào dâng" một cái gì đó, gọi là cái gì nhỉ, có lẽ là tình máu mủ, họ hàng...Chúng có vẻ sợ mình, có thể tại tóc mình xù chăng??? Mình ra sức nấn ná nói chuyện với chúng, rủ đi chơi...thía mà chúng cứ xa lánh mình thôi. Cả năm mới gặp chúng vài lần chứ...ấy thía mà...Bố mẹ và mọi người thi nhau đố bọn trẻ là " Dì Trang ngố đâu?", chúng cứ gọi là tha hồ mà chỉ trỏ vào mình, lúc ấy cũng vui vui, dù sao làm trò cười cho mọi người cũng hạnh phúc rồi. Tết mình được dịp ngủ nhiều, ăn nhiều, chơi nhiều, nhưng chẳng đi được đâu, rét và mưa, thui thì ở nhà cho bme yên tâm...
Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012
Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012
Năm mới đến...
Vậy là một năm mới đã đến, mình phải làm gì để thay đổi bản thân bây giờ? Mình sẽ cười nhiều hơn, vui vẻ hơn, suy nghĩ tích cực hơn, ok, cứ thế đi.
Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011
Quà muộn
Đây là những người mình rất quý ở JKC Vina, anh Vịt, Long, anh Hiển, chị Hương
Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011
Phát hiện thú vị: Chó cũng thích uống cà phê ( A interesting discovery: Dog also like coffee)
Sáng nay, mình pha cốc cà phê cũng tương đối lớn, tay cầm cốc, lững thững đi ra vườn sau xem rau. Cà phê nóng nên khói bay "nghi ngút", trời lạnh mà có cốc này khiến đời cũng bớt nhàm chán hơn. Bọn rau được mẹ mới tưới nước hay sao í, vì đất ướt nhèm, mình cũng chẳng dám dẫm chân vào đó. Ngó ngó nghiêng nghiêng một tí, quay về chỗ em chó nằm. Bụng em í cũng to to, mình nhe răng cười. Thế rùi mình thử xem em í có thích cà phê không, mình đổ cho em í một tí. Liếm xạch luôn. he, mình khoái chí, đổ thêm tí nữa, em í cũng liếm hết. Đổ lần nữa, cũng hết. Trong cốc còn lại mỗi tẹo, mình uống hết, không cho nữa. Thế mới biết cà phê có sức mạnh như thế nào.
This morning, I made a quite big cup of coffee, my hand hold it, and I strolled on the back garden. Coffee is too hot, so it had some smoke rose into the air. I feel better when have this cup in this winter. The vegetables may be watered by mum, because of wet ground, so I wouldn't dare to put my foot on. I look around to see some kind of these vegetables, then, come back to my dog's house. She is big with child, I see her fat stomach, so, I bare my teeth in a grin. Then, I want to try don't she like coffee or not, I pour a little coffee in her eating bowl. She lick clearly. I pour again, she also drink all finished. One again, all finised...In my cup had little, so, I fnished off the cup. I didn't give her anything. So, what's the power of coffee!
This morning, I made a quite big cup of coffee, my hand hold it, and I strolled on the back garden. Coffee is too hot, so it had some smoke rose into the air. I feel better when have this cup in this winter. The vegetables may be watered by mum, because of wet ground, so I wouldn't dare to put my foot on. I look around to see some kind of these vegetables, then, come back to my dog's house. She is big with child, I see her fat stomach, so, I bare my teeth in a grin. Then, I want to try don't she like coffee or not, I pour a little coffee in her eating bowl. She lick clearly. I pour again, she also drink all finished. One again, all finised...In my cup had little, so, I fnished off the cup. I didn't give her anything. So, what's the power of coffee!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



