Hôm nay - ngày lễ thành hôn của anh trai một người bạn thân. Biết nói sao nhỉ...
Lúc trước khi nghe tin đám cưới, mình thấy hoàn toàn bình thường. Có khi là còn vui vui, vì người mà từng nói thích mình, từng nói rằng anh chỉ yêu riêng mình, còn những người về sau anh sẽ lấy không vì tình yêu - giờ đã tìm được người sẽ sống trọn đời với anh.
3 năm trước, mình - 1 con bé ngây ngô, trong sáng, khi nghe anh ngỏ lời yêu, mình chẳng vui, chẳng buồn, vì mình chẳng có tình cảm gì với anh. Nghe lời từ chối của mình, anh còn dọa sẽ chết. Và mình lại dửng dưng, vì biết chắc rằng anh chẳng dám làm điều đó.
Sau đó, anh thề với mình là sẽ quên hết, ừ thì muốn làm gì thì làm, mình từng nghĩ thế đó... Vì mình chẳng quan tâm.
Nhưng hôm nay, đi dự đám cưới, nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt cô dâu, mình chợt buồn...Mình không tiếc, nhưng mình không hiểu liệu chú rể có cùng tâm trạng đó như cô dâu không nữa. Một người từng nói yêu mình, hận mình, và nói với mình rằng anh sẽ lấy người yêu anh nhiều hơn là anh yêu người ấy. Chẳng tin được nhỉ. Con trai dễ yêu mà.
Ngày hôm nay, mình giúp đỡ nhà trai nhiệt tình - với tư cách là bạn của em gái anh! Thậm chí, mình còn giúp lau phòng tân hôn! Thật nực cười. Sau đó, mình trấn tĩnh lại, tự nhủ rằng thực ra mình đang giúp bạn mình.
Cô dâu kém mình 3 tuổi, nhưng có vẻ chững chạc và xinh xắn hơn mình. Trông họ rất đẹp đôi, và mình mới hiểu được một điều rằng, con người lớn lên thì phải lấy vợ lấy chồng. Và mình hi vọng sẽ tìm được người mình thực sự yêu thương để có được gia đình nhỏ hạnh phúc.
Bạn mình giờ đã có người yêu hết, còn mình thì chẳng mảnh tình vắt vai. Mình cũng chẳng cần nhà giàu, chẳng cần đẹp trai, nhưng nếu ai khiến mình yêu , người đó phải là một người phúc hậu, có chí, và biết chia sẻ với mình. Liệu mình có tham lam không?
Trong lễ cưới, mình mong nhận được tin nhắn của một người. Anh Vịt đã giới thiệu mình cho anh ấy. Mình định chủ động nhắn tin, nhưng tìm mãi, hóa ra mình xóa tên anh trong danh bạ rồi. hehe. Rồi mình lại suy nghĩ, lại mệt mỏi, vì ngày chủ nhật diễn ra không đúng như mong muốn...
...Cuối thu rồi nhỉ, mấy lần mình chợt ngửi mùi hoa sữa trên đường về, cảm giác thật dễ chịu...Thầy bảo tháng 11 Thầy về nước, có lẽ sẽ có một buổi gặp thầy thôi. Hôm nay chị gái nhắc lại chuyện Thầy, thấy có gì đó thú vị. Thấy cuộc đời cũng có nhiều chuyện hay phết.
...Muốn một cốc cà phê nóng quá...
" Và giấc ngủ đến, cô bé mơ mình là én bay trong sương mờ, băng qua đại dương, bay đến nơi thiên hà xa lắm..." Mình cảm nhận được cảm giác ấy...
Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011
Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011
Có thể...
Hôm nay, một ngày cũng tương đối đặc biệt với mình, nhiều cảm xúc buồn vui lẫn lộn.
Và mình cũng từng có cảm giác tiếc nuối. Giá như...
Liệu sẽ còn những ai khiến mình buồn nữa đây?
Mình cố gắng đặt mình vào vị trí người khác và để hiểu được hành động của họ, nhưng sau đó mình nghĩ đó là điều thật vớ vẩn, hãy sống tốt với chính bản thân mình là tốt lắm rồi. Tự mình phải yêu bản thân mình trước đã.
Và có một điều quan trọng nữa là phải đối mặt và phải chấp nhận.
Và mình cũng từng có cảm giác tiếc nuối. Giá như...
Liệu sẽ còn những ai khiến mình buồn nữa đây?
Mình cố gắng đặt mình vào vị trí người khác và để hiểu được hành động của họ, nhưng sau đó mình nghĩ đó là điều thật vớ vẩn, hãy sống tốt với chính bản thân mình là tốt lắm rồi. Tự mình phải yêu bản thân mình trước đã.
Và có một điều quan trọng nữa là phải đối mặt và phải chấp nhận.
Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2011
Tèn ten
Được tối thứ 7 rảnh rang thì mạng lại có vấn đề, chán kinh.
Sáng qua người khách HongKong về nước, thấy hơi buồn. Mặc dù ông ấy ở công ty mình có 3 ngày nhưng đã để lại cho mình ấn tượng tốt.
Ông ấy được bà Tổng cử sang để xem xét tình hình máy móc của công ty, vì ông ấy chỉ nói Tiếng Anh và Tiếng Trung nên mình cũng có cơ hội nói chuyện với ông ấy nhiều hơn. Một điều đặc biệt là ông ấy rất hay cười. Ông ấy khác biệt so với những người khách Nhật và khách Hàn, một phong cách rất lạ, tự tin, lịch sự nhưng cũng rất vui vẻ. Có thể dùng từ “ đáng yêu” cũng được. Ba ngày ở công ty, mình có cơ hội tìm hiểu về máy móc, mình cũng thử xem ông này có hiểu biết nhiều về máy móc không. Đứng bên cạnh chiếc máy mà công ty mình mới mang về, sản xuất hang Roll Bag, ông ấy đo đạc thử sản phẩm, đo vết cắt, và ông bảo cắt chưa chuẩn. Hôm trước mình thấy em Dung bảo hang Roll Bag đang bị sai trọng lượng, thế là mình nói “ The Product that made by this machine have a lot of troubles”. Ông ta nói “ Why?” và vẻ ngạc nhiên. Mình chỉ vào màng mỏng, và bảo “ it’s not good”, mình biết nguyên nhân tại bên máy đùn, mình nói thêm vào là “ may be the reason is from extruder part”. Nhưng ông không hiểu nghĩ rằng màng này có nếp gấp là do chiếc máy này và tập trung vào tìm nguyên nhân. Ông loay hoay xem xét chừng 30p, rồi kết luận 1 câu” it’s has no problem”. Mình buồn cười quá, tưởng lừa được ông này, hóa ra ông tỉnh hơn mình tưởng. Vì thực tế máy này hoạt động khá tốt, đôi khi nó chỉ bị đứt màng đột ngột do nhiệt tăng vì hoạt động lâu mà thôi.Còn vấn đề trọng lượng và chất lượng màng là do từ bên máy đùn. Mình biết được chút ít về ông, và hiểu thêm chút ít về tình hình máy móc. Ông nói nếu công ty thay đổi hết thiết kế máy cắt mới thì năng suất sẽ tăng 5-10%. Nói chuyện 1 lúc, và ông bảo sẽ về nước sớm mà không chào mình được. Lúc đó hơi tiếc. Mình tiếc là không chào tiệm biệt được. Có lẽ đây là lần duy nhất mình gặp ông. Vì ông chỉ báo cáo kết quả nghiên cứu cho bà Tổng qua mail mà thôi.
Đó là người khách duy nhất mà mình mới nhìn ngay lần đầu đã có thiện cảm. Đợt này công ty nhiều khách đến, mấy người Hàn Quốc thì tinh tướng, trông mặt mũi chẳng có j đặc biệt, nói Tiếng Anh thì ngọng líu ngọng lịu, nói Tiếng Nhật thì giống hệt tiếng Hàn. Mấy anh chị công ty mình nói Tiếng Anh còn chuẩn hơn mấy người Hàn ấy nhiều. Còn mấy ông Nhật sang, có mỗi ông già 72 tuổi còn dễ thương, còn lại thì lạnh tanh. Có anh Nhật cao to đẹp zai thì lại hôi như cú, chị Giám đốc công ty mình bảo anh í hôi như Khỉ. Mình nghĩ thầm có lẽ nào anh í dùng nước hoa của Khỉ không nữa…
Mình định ở công ty này không lâu nữa, nên trong thời gian này mình sẽ cố gắng giúp đỡ mọi người nhiều nhất có thể…
Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011
Hey!
Vừa nãy mình đang tung tăng từ vườn về thì suýt chết đứng khi nhìn thấy một con rắn đang bò ở ngay cửa, ối má ơi, kinh thật. Nhưng mình cố gắng giữ bình tĩnh, đang định rón rén vào nhà thì tự dưng nó ngỏng đầu quay lại nhìn mình, mình sợ nó đuổi theo vào nhà nên mình đành chạy ra ngoài, dù sao thì nếu ở ngoài mình có không gian để trốn thoát nhanh hơn.
Mà sự thực thì nó có làm gì mình đâu, chắc nó trêu mình tí thôi.
Hôm nay chủ nhật ngủ thích quá.
Nghe tí nhạc cho sảng khoái nhé.
Mà sự thực thì nó có làm gì mình đâu, chắc nó trêu mình tí thôi.
Hôm nay chủ nhật ngủ thích quá.
Nghe tí nhạc cho sảng khoái nhé.
Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2011
Một chút...
Chủ nhật là ngày giúp con người nghỉ ngơi và khởi động cho tuần làm việc tiếp theo. Còn mình ngày chủ nhật lại là ngày dọn dẹp " đống đổ nát" của một tuần. Mà khi đang ngồi viết những dòng này, mình đang muốn ngủ quá, thôi cố vậy, ngủ nhiều quá chắc thành heo mất...
Hôm qua anh Trưởng phòng mời 5 người phòng mình đi ăn. Anh sắp nghỉ việc tại công ty. Haizzz... Anh chưa kịp dạy mình gì thì đã quyết định đi... Buồn. Nhưng mình hiểu được tâm sự anh lúc ấy. 6 người, tuy phòng còn thiếu em Quyên vì bị ốm, nhưng buổi đi chơi diễn ra rất vui. Mấy anh em đi ăn Bò úc, ăn thì ít mà uống thì nhiều. Mình uống cũng nhiều, vì biết rằng cơ hội gặp lại anh Hiển cũng không nhiều nữa.
Ăn xong mấy anh em đi hát, trời, mình cũng hơi say say, nhưng hát vào thì tỉnh hẳn. Vùa hát vừa uống bia, công nhận hôm qua uống hơi nhiều, nhưng tất nhiên là vẫn tỉnh táo, mình đi vẫn vững chãi và vẫn kiểm soát được lời nói mà... he he.
Chị Hương và chị Vân uống ít, ăn nhiều, còn mình vừa hát vừa cổ vũ. Buồn cười nhất là lúc anh Vịt hát bài " Anh chàng đẹp trai", cái đoạn " na na na na..." anh cũng hát, he he, đau bụng quá... cứ nghĩ lại cái cảnh anh Vịt và Long hát là mình lại nhe răng... it's so funny...^ ^.
Bọn mình có thể đi chơi lâu hơn nữa, nhưng chị gái gọi điện thoại mắng mình là "nhố nhăng" và bắt về, nên 10h30 mình xin xỏ mọi người về bằng được. he, tiếc.
Về đến nhà bà chị, chị ta nhìn mình không biết bằng mấy con mắt nữa, rượu nhiều nhưng mình vẫn tỉnh đi xe về đến được nhà còn gì, mình cười nói với chị , kể chuyện, đáp lại chỉ là những lời mắng mỏ, anh Rể mắng lại chị, bảo là chuyện nhỏ...Mà mình thấy nhỏ thật, bà chị đúng là hâm, dở người...
Mình chưa muốn ngủ mà cứ bắt mình nhắm mắt và im mồm, hic, nhắm được 5 phút mình chẳng chịu được nữa, lại kêu " em thề với chị là em chưa say, em tỉnh lắm, thề, em chưa ngủ được"...Nhưng mụ vẫn cứ tắt điện, và hình như 15p sau mình cũng ngủ được... he
Anh Hiển đi rồi bọn mình như rắn mất đầu. Vì bất cứ điều gì anh cũng giúp đỡ bọn mình nhiệt tình, bất kể tình huống khó khăn nào anh cũng giúp bọn mình nghĩ phương án giải quyết. Mình cảm nhận được anh rất yêu công việc, và chính vì tình yêu đó mà anh quyết định nghỉ. Làm cho công ty nước ngoài là thế... Bây giờ phòng Ngoại Thương sẽ trống vắng lắm... Anh hứa dù có nghỉ, nhưng bất cứ khi nào bọn mình cần giúp đỡ thì anh vẫn sẵn sàng...
Mình lại cảm thấy may mắn vì làm cùng với những con người như thế, mình quý tất cả mọi người phòng mình. Từ khi đi làm, mình học được cái kiểu điềm tĩnh... Chẳng hiểu, nhưng thực sự là làm nghề Xuất nhập khẩu, nhất lại liên quan đến khách hàng nước ngoài thì nhiều lúc già đi vì suy nghĩ...Nhưng cuối cùng thì chỉ cần tiền, cần khôn ngoan thì có thể giải quyết được hết...Đó, những việc khó thế còn giải quyết được, thì mọi chuyện kia mình nghĩ cũng chẳng có gì to tát...
Mình khâm phục anh Hiển vì những nỗ lực của anh cho công ty. Anh dặn dò từng người một. Mình nhớ anh dặn mình rằng " phải là sâu mới thành bướm được". Anh biết mình vào công ty này thì chưa xứng với khả năng của mình, anh cũng đọc được những chán nản trong đầu mình...nhưng anh bảo đó là cơ hội cho mình. Hãy tận dụng cơ hội, và làm cẩn thận... Dù sao mình cũng sẽ chấp nhận công việc này, mình cũng dần yêu công việc rồi, và cần thời gian để tích lũy kinh nghiệm nữa chứ. Anh đi rồi, thì mình cũng không thể rời bỏ công ty trong lúc này được. Hơn nữa, đây là môi trường tốt cho mình học tập cơ mà.
Vậy hãy đặt ra mục tiêu và bắt đầu thôi.
Vậy hãy đặt ra mục tiêu và bắt đầu thôi.
Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011
Công chúa và hoàng tử Ếch
Tôi thích xem phim hoạt hình, bởi những kết cục có hậu của nó.
Bạn đã từng xem phim " Ponyo on the cliff by the sea" chưa? Câu chuyện nói về tình bạn của một cậu bé người Nhật cùng với con cá mà cậu cứu được ở biển. Con cá đó là con của Vua Biển... Diễn tả sao nhỉ, nó khiến mình xúc động với tình bạn sâu sắc ấy...
Còn phim " Howel's Moving Castle " cũng là phim nói về tình yêu, một thứ tình yêu không phân biệt giàu nghèo, cô gái ấy dám yêu một Monster- 1 con quỷ, vì nàng biết ẩn sâu dưới lớp vỏ ấy là một chàng trai giàu lòng nhân hậu...Phim hoạt hình Nhật có nét đặc biệt riêng so với phim hoạt hình Mỹ, nó chứa đựng nhiều bí ẩn, nhiều phép thuật, và những phép thuật ấy dường như có hiệu nghiệm vì những gì con người đang suy nghĩ...
Phim " Ngựa nòi dòng" cũng là một phim về tình yêu, tình bạn, tình mẫu tử của chú Ngựa dòng Cimarron. Mình thích bài hát, và cách diễn tả cảm xúc của những nhân vật trong phim. Dù cho chỉ là hoạt hình, nhưng khiến mình có nhiều suy nghĩ.
" Brother Bear" - " Anh em nhà gấu" cũng là một trong những phim mình yêu thích, những phép thuật nhiệm màu, sự thú vị, hài hước cũng như tình cảm đồng loại trong phim làm mình thích thú...
Hay là phim Tazan, Chú nai Bambi, Rio, Hoàng Đế Lạc đà... đều khiến mình thích thú. Vừa nãy mình xem phim " Công chúa và hoàng tử Ếch", thực sự là thú vị.
Câu chuyện kể về một chàng hoàng tử bị một tên Hắc ám biến thành chú ếch. Và đế biến thành hoàng tử, chú phải có được nụ hôn của nàng công chúa. Trong một buổi dạ hội, chú ếch tưởng Tiana - một cô hầu bàn là một nàng công chúa nên đã thỏa thuận với cô về nụ hôn. Kết quả là cô cũng biến thành ếch. Từ đây bắt đầu một cuộc hành trình của những con người muốn trở thành những gì mà họ mơ ước...
Câu chuyện đáng suy nghĩ ở chỗ, khi bạn tìm được điều quan trọng nhất trong đời mình, thì bạn sẽ có những gì mà bạn mong muốn. Cả hai chú ếch kia đều muốn trở thành người, chàng Hoàng tử muốn có nhiều tiền hơn, còn Tiana lại muốn có một tiệm bánh theo như mơ ước của người bố quá cố... Đom đóm Ray vì tưởng ngôi sao sáng trên bầu trời là một nàng đom đóm tuyệt đẹp mà cậu đặt tên cho nàng là Evangeline , Ray ước mong có được tình yêu của nàng ấy. Cá sấu Louis thì ước mong biến thành người để có thể tham gia thổi kèn với những đám đông mà không sợ mọi người khiếp sợ. Họ trở thành bạn của nhau để cùng đi tìm kiếm Bà già Mama Odie - người có phép nhiệm màu và có thể giúp được họ.
Tôi xúc động nhất là đoạn đom đóm Ray chết, vì muốn giúp Hoàng tử và Tiana trở thành người mà Ray đã bị gã Hắc ám giết chết ( chỉ bằng một cái giẫm chân)... Và mọi người tin nổi không? Ray đã biến thành ngôi sao cạnh nàng Evangeline mà cậu yêu mến. Đó, nếu bạn có tình yêu thực sự, thì bạn sẽ có kết cục có hậu như vậy đấy.
Còn Tiana và Hoàng tử cũng nhận ra được tình yêu của mình sau một chặng đường dài đi tìm lại chính họ. Hoàng tử không cần tiền bạc, mà chỉ mong biến thành người để có thể giúp Tiana mở quán. Còn Tiana không muốn biến thành người chỉ vì mong có thể làm việc chăm chỉ hơn để mở quán, mà cô chấp nhận vẫn là ếch để có thể sống hạnh phúc với chàng hoàng tử ếch kia... Cuối cùng, 1 cái kiss trong lễ đính hôn biến họ trở thành người... hehe. Lí giải như thế này, khi kết hôn, thì Tiana sẽ biến thành công chúa, mà khi hoàng tử ếch hôn công chúa thì lời nguyền sẽ được hóa giải...
Đó, hay chưa. he he. Như vậy có nghĩa là một tình yêu thực sự sẽ có một kết cục tốt đẹp.
Tuy nhiên, nhìn lại hiện thực. thì mình đang xem hoạt hình, mà là hoạt hình về câu chuyện cổ tích, về những lời nguyền và phép màu... Nó làm gì có trong đời sống này nhỉ??? Tìm đâu ra???
Nhưng ít ra nó cũng khiến ta ngẫm nghĩ về cuộc đời này. Bạn cứ đi tìm những gì mà người khác cho là quan trọng. Tôi nhớ trong phim có câu nói của Mama Odie " Tiền bạc không có linh hồn, Tiền bạc không có trái tim". Nhưng sự thực ư, nó làm được nhiều thứ lắm, ít ra là với tôi. Nhiều tiền tôi có thể giúp chị gái tôi trong việc có con, mặc dù đây là vấn đề của Y khoa và cũng là của Số phận, nhiều tiền tôi có thể mở được quán cà phê trong mơ, nhiều tiền tôi có thể xây nhà cho bố mẹ, nhiều tiền tôi có thể giúp đỡ được nhiều người... Nhưng tôi biết 1 điều là, có nhiều cách giải quyết hơn là chỉ với việc có nhiều tiền...
Trong thế giới này, Tình yêu là thứ khó tìm kiếm nhất. Và nếu ai có được thực sự điều đó, thì người đó là hạnh phúc nhất...
Sau khi viết bài cảm nhận này, và sau khi cơn bão qua đi, có lẽ tôi lại trở về với chính tôi- 1 con người dở dở ương ương, dễ vui dễ buồn, và cũng chưa thực sự biết được điều gì là mình thực sự cần thiết trong cuộc đời. 23 tuổi - chắc còn quá sớm để biết, thôi thì cứ sống, chắc trước khi chết vì già thì tôi sẽ tìm ra câu trả lời, hi vọng là thế...
Bạn đã từng xem phim " Ponyo on the cliff by the sea" chưa? Câu chuyện nói về tình bạn của một cậu bé người Nhật cùng với con cá mà cậu cứu được ở biển. Con cá đó là con của Vua Biển... Diễn tả sao nhỉ, nó khiến mình xúc động với tình bạn sâu sắc ấy...
Còn phim " Howel's Moving Castle " cũng là phim nói về tình yêu, một thứ tình yêu không phân biệt giàu nghèo, cô gái ấy dám yêu một Monster- 1 con quỷ, vì nàng biết ẩn sâu dưới lớp vỏ ấy là một chàng trai giàu lòng nhân hậu...Phim hoạt hình Nhật có nét đặc biệt riêng so với phim hoạt hình Mỹ, nó chứa đựng nhiều bí ẩn, nhiều phép thuật, và những phép thuật ấy dường như có hiệu nghiệm vì những gì con người đang suy nghĩ...
Phim " Ngựa nòi dòng" cũng là một phim về tình yêu, tình bạn, tình mẫu tử của chú Ngựa dòng Cimarron. Mình thích bài hát, và cách diễn tả cảm xúc của những nhân vật trong phim. Dù cho chỉ là hoạt hình, nhưng khiến mình có nhiều suy nghĩ.
" Brother Bear" - " Anh em nhà gấu" cũng là một trong những phim mình yêu thích, những phép thuật nhiệm màu, sự thú vị, hài hước cũng như tình cảm đồng loại trong phim làm mình thích thú...
Hay là phim Tazan, Chú nai Bambi, Rio, Hoàng Đế Lạc đà... đều khiến mình thích thú. Vừa nãy mình xem phim " Công chúa và hoàng tử Ếch", thực sự là thú vị.
Câu chuyện kể về một chàng hoàng tử bị một tên Hắc ám biến thành chú ếch. Và đế biến thành hoàng tử, chú phải có được nụ hôn của nàng công chúa. Trong một buổi dạ hội, chú ếch tưởng Tiana - một cô hầu bàn là một nàng công chúa nên đã thỏa thuận với cô về nụ hôn. Kết quả là cô cũng biến thành ếch. Từ đây bắt đầu một cuộc hành trình của những con người muốn trở thành những gì mà họ mơ ước...
Câu chuyện đáng suy nghĩ ở chỗ, khi bạn tìm được điều quan trọng nhất trong đời mình, thì bạn sẽ có những gì mà bạn mong muốn. Cả hai chú ếch kia đều muốn trở thành người, chàng Hoàng tử muốn có nhiều tiền hơn, còn Tiana lại muốn có một tiệm bánh theo như mơ ước của người bố quá cố... Đom đóm Ray vì tưởng ngôi sao sáng trên bầu trời là một nàng đom đóm tuyệt đẹp mà cậu đặt tên cho nàng là Evangeline , Ray ước mong có được tình yêu của nàng ấy. Cá sấu Louis thì ước mong biến thành người để có thể tham gia thổi kèn với những đám đông mà không sợ mọi người khiếp sợ. Họ trở thành bạn của nhau để cùng đi tìm kiếm Bà già Mama Odie - người có phép nhiệm màu và có thể giúp được họ.
Tôi xúc động nhất là đoạn đom đóm Ray chết, vì muốn giúp Hoàng tử và Tiana trở thành người mà Ray đã bị gã Hắc ám giết chết ( chỉ bằng một cái giẫm chân)... Và mọi người tin nổi không? Ray đã biến thành ngôi sao cạnh nàng Evangeline mà cậu yêu mến. Đó, nếu bạn có tình yêu thực sự, thì bạn sẽ có kết cục có hậu như vậy đấy.
Còn Tiana và Hoàng tử cũng nhận ra được tình yêu của mình sau một chặng đường dài đi tìm lại chính họ. Hoàng tử không cần tiền bạc, mà chỉ mong biến thành người để có thể giúp Tiana mở quán. Còn Tiana không muốn biến thành người chỉ vì mong có thể làm việc chăm chỉ hơn để mở quán, mà cô chấp nhận vẫn là ếch để có thể sống hạnh phúc với chàng hoàng tử ếch kia... Cuối cùng, 1 cái kiss trong lễ đính hôn biến họ trở thành người... hehe. Lí giải như thế này, khi kết hôn, thì Tiana sẽ biến thành công chúa, mà khi hoàng tử ếch hôn công chúa thì lời nguyền sẽ được hóa giải...
Đó, hay chưa. he he. Như vậy có nghĩa là một tình yêu thực sự sẽ có một kết cục tốt đẹp.
Tuy nhiên, nhìn lại hiện thực. thì mình đang xem hoạt hình, mà là hoạt hình về câu chuyện cổ tích, về những lời nguyền và phép màu... Nó làm gì có trong đời sống này nhỉ??? Tìm đâu ra???
Nhưng ít ra nó cũng khiến ta ngẫm nghĩ về cuộc đời này. Bạn cứ đi tìm những gì mà người khác cho là quan trọng. Tôi nhớ trong phim có câu nói của Mama Odie " Tiền bạc không có linh hồn, Tiền bạc không có trái tim". Nhưng sự thực ư, nó làm được nhiều thứ lắm, ít ra là với tôi. Nhiều tiền tôi có thể giúp chị gái tôi trong việc có con, mặc dù đây là vấn đề của Y khoa và cũng là của Số phận, nhiều tiền tôi có thể mở được quán cà phê trong mơ, nhiều tiền tôi có thể xây nhà cho bố mẹ, nhiều tiền tôi có thể giúp đỡ được nhiều người... Nhưng tôi biết 1 điều là, có nhiều cách giải quyết hơn là chỉ với việc có nhiều tiền...
Trong thế giới này, Tình yêu là thứ khó tìm kiếm nhất. Và nếu ai có được thực sự điều đó, thì người đó là hạnh phúc nhất...
Sau khi viết bài cảm nhận này, và sau khi cơn bão qua đi, có lẽ tôi lại trở về với chính tôi- 1 con người dở dở ương ương, dễ vui dễ buồn, và cũng chưa thực sự biết được điều gì là mình thực sự cần thiết trong cuộc đời. 23 tuổi - chắc còn quá sớm để biết, thôi thì cứ sống, chắc trước khi chết vì già thì tôi sẽ tìm ra câu trả lời, hi vọng là thế...
Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011
Cảm nhận mùa thu
Mùa thu tuyệt đẹp, nhưng cũng sẽ qua nhanh. Tại sao mình lại hay lo sợ về tương lai nhỉ? Khi nghĩ đến những ngày được sống trong mùa thu, mình lại thấy tiếc nuối nếu mùa đông đến. Mình đúng là một kẻ lo xa.
Vừa mới dạy ku Duy xong. Dạy nó mất chút thời gian nhưng dù sao cũng có người nói chuyện, mà chẳng hiểu tại sao mình lại nói chuyện được với nhiều đứa nhóc con như thế nhỉ... Nhiều khi cái vẻ ngớ ngẩn của nó cũng khiến mình buồn cười. Không dạy nó thì sợ nó không thi được Tốt nghiệp, mà dạy thì nhiều khi cảm thấy mệt mỏi, chỉ muốn ngủ...
Cũng lâu rồi không có thời gian viết blog. Thời gian cứ trôi qua vô nghĩa... Chỉ đi làm rồi đi về, mình đang muốn có cái gì đó thay đổi... Tóc cũng đã cắt rồi, mà sao chẳng thấy có gì thú vị hơn nhỉ.
Công việc dạo này cũng nhiều hơn trước, nhưng cũng chẳng thấm tháp gì. Làm nhiều rồi cũng sẽ không có thời gian để nghĩ lung tung nữa.
Mình đang chờ đợi những cái mới mẻ đến, thôi thì cũng phải cố gắng thôi.
Thứ Năm, 25 tháng 8, 2011
Thu sang
Thu sang tự bao giờ nhỉ? Hôm nay trên đường đi làm về mình chợt cảm nhận được sự thay đổi khi mùa mới sang. Mình thấy không khí dịu mát hơn, nhẹ nhàng và có cái gì đó man mác, lâng lâng... Mình nhớ đến không khí của núi rừng Hòa Bình, mình thèm được ở đó ngay bây giờ. Chưa lúc nào mình lại muốn đi du lịch như thế. Nhưng mình muốn được thoải mái, được tĩnh tâm, được hít thở cái không khí trong lành đến nguyên sơ nơi bản Lác, được đắm mình trong đêm lễ hội cùng với những con người chất phác nơi ấy, mình muốn được ngửi thấy mùi sương của Mai Châu mỗi khi sáng thức dậy, muốn lại được xem những chiếc túi thêu xinh xắn, những chiếc vòng tay mà những người dân nơi ấy tự làm, mình nhớ quá...
Ba năm rồi kể từ ngày lớp đi du lịch nơi ấy, lần này đứa bạn rủ đi Mai Châu chơi, bao nhiêu kỉ niệm lại hiện về, nó khiến lòng mình nhận ra được con người thực chất của mình mà hơn 1 năm nay mình quên mất. Mình quên rằng mình cũng rất yếu đuối, quên rằng mình cũng lãng mạn như bao người kia, quên đi mối tình đầu trong sáng của mình, quên hết, quên hết. Giờ ngồi lại đây chỉ còn một con bé nhạt nhẽo, chỉ cười rồi quên mất mình cười vì cái gì, cằn nhằn vì những thứ không đâu, chỉ biết làm việc người khác chỉ mà không tự tìm hiểu những cái sâu sắc hơn, chỉ biết tưởng tượng, biết vạch ra tương lai mà chưa bao giờ thực sự cố gắng để có tương lai ấy. Suy cho cùng, đến tận bây giờ, thì mình vẫn không thoát khỏi những cái danh giới cần thiết để lấy lại sự tĩnh tâm trong lòng mình...
Mình muốn đến một nơi thật xa, có núi rừng, có những con người hiền lành, có sự sống, có tình yêu giản đơn, có sự học hành, có sự no đủ, có sự thanh thản, có nụ cười, có niềm vui, có dòng suối trong, và mình muốn được đắm mình trong không gian cuộc sống ấy...
Mình sẽ phải cố gắng hơn nữa, hi vọng mình sẽ làm được.
Ba năm rồi kể từ ngày lớp đi du lịch nơi ấy, lần này đứa bạn rủ đi Mai Châu chơi, bao nhiêu kỉ niệm lại hiện về, nó khiến lòng mình nhận ra được con người thực chất của mình mà hơn 1 năm nay mình quên mất. Mình quên rằng mình cũng rất yếu đuối, quên rằng mình cũng lãng mạn như bao người kia, quên đi mối tình đầu trong sáng của mình, quên hết, quên hết. Giờ ngồi lại đây chỉ còn một con bé nhạt nhẽo, chỉ cười rồi quên mất mình cười vì cái gì, cằn nhằn vì những thứ không đâu, chỉ biết làm việc người khác chỉ mà không tự tìm hiểu những cái sâu sắc hơn, chỉ biết tưởng tượng, biết vạch ra tương lai mà chưa bao giờ thực sự cố gắng để có tương lai ấy. Suy cho cùng, đến tận bây giờ, thì mình vẫn không thoát khỏi những cái danh giới cần thiết để lấy lại sự tĩnh tâm trong lòng mình...
Mình muốn đến một nơi thật xa, có núi rừng, có những con người hiền lành, có sự sống, có tình yêu giản đơn, có sự học hành, có sự no đủ, có sự thanh thản, có nụ cười, có niềm vui, có dòng suối trong, và mình muốn được đắm mình trong không gian cuộc sống ấy...
Mình sẽ phải cố gắng hơn nữa, hi vọng mình sẽ làm được.
Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2011
My first kiss
Hôm nay ngồi đọc trang ione.net, nghe mọi người kể về nụ hôn đầu đời của mình, có những câu chuyện nghe thật buồn cười, có những mối tình đầu kết thúc buồn, nhưng túm lại là họ vẫn giữ được những kỉ niệm đẹp về cái "first kiss" đó. Còn mình, "first kiss" là lúc mình rơi vào tình trạng vừa bực, vừa tức, vừa cay cú, vừa buồn cười...
"First kiss" của mình diễn ra năm mình 20 tuổi, cách đây 3 năm.
Hôm đó, có hai bọn mình ở nhà thôi, mình gọt quả xoài chín ra ăn, mời "hắn" ăn, "hắn" cười, rồi chén ngon lành, biết thế mình đếch mời nữa cho xong.
Mọi chuyện tưởng chừng như bình thường, nhưng đôi khi đời không như ta muốn...
Còn một miếng cuối cùng, hai đứa ngồi nhìn nhau, mình đòi ăn, định cho vào miệng, vì xoài nhà mình còn gì, nhưng nhìn mặt "hắn" có vẻ không vừa ý, kệ, xoài nhà mình cơ mà, mình nhanh tay cho vào miệng, nhưng mình định trêu "hắn" , mình chỉ ngậm một đầu, miếng xoài dài khoảng 5cm, còn cái đoạn dài mình khiêu khích, mình đố "hắn" dám ăn. Ối trời ơi là trời, tưởng "hắn" không dám cơ, ai dè, hắn cố rướn người lên, và...há miệng...ngoạm luôn cái đầu miếng xoài, "hắn" ăn dần, mút dần, đến nỗi mang tiếng là mình ngoạm 1 đầu, nhưng cuối cùng mình cũng phải chịu thua với tình trạng không hề được cái minimet xoài nào... Lúc đó sự việc diễn ra quá nhanh khiến mình chỉ có trố mắt lên mà nhìn. Mình cú quá, hét lên, bắt đền. "hắn" nhìn mình cười thẹn thùng... Mình nhảy câng câng lên đòi bắt đền, vậy mà "hắn" vẫn cười mình khó hiểu... Điên.
Mà nghĩ lại cũng là tại mình, chứ tại ai cơ chứ, sau đợt đó mình rút kinh nghiệm là không bao giờ đố "hắn" nữa...
"Hắn" bây giờ ít sang nhà mình chơi, vì "hắn" sắp thi hết cấp, ừ, "hắn" đang chuẩn bị vào lớp 1, " hắn"là hàng xóm của mình, hi, hôm trước bố mẹ mình rủ sang nhà mình chơi, nhóc ta giẫy nẩy lên đòi về vì hôm trước bị xơi điểm 8, sợ nên muốn về nhà học.
Đó, "first kiss" của mình bị cướp bởi 1 nhóc gái 2 tuổi, hôm đó phải đi đánh răng ngay vì bị dính toàn "rớt rãi" của nhóc! nhục!
"First kiss" của mình diễn ra năm mình 20 tuổi, cách đây 3 năm.
Hôm đó, có hai bọn mình ở nhà thôi, mình gọt quả xoài chín ra ăn, mời "hắn" ăn, "hắn" cười, rồi chén ngon lành, biết thế mình đếch mời nữa cho xong.
Mọi chuyện tưởng chừng như bình thường, nhưng đôi khi đời không như ta muốn...
Còn một miếng cuối cùng, hai đứa ngồi nhìn nhau, mình đòi ăn, định cho vào miệng, vì xoài nhà mình còn gì, nhưng nhìn mặt "hắn" có vẻ không vừa ý, kệ, xoài nhà mình cơ mà, mình nhanh tay cho vào miệng, nhưng mình định trêu "hắn" , mình chỉ ngậm một đầu, miếng xoài dài khoảng 5cm, còn cái đoạn dài mình khiêu khích, mình đố "hắn" dám ăn. Ối trời ơi là trời, tưởng "hắn" không dám cơ, ai dè, hắn cố rướn người lên, và...há miệng...ngoạm luôn cái đầu miếng xoài, "hắn" ăn dần, mút dần, đến nỗi mang tiếng là mình ngoạm 1 đầu, nhưng cuối cùng mình cũng phải chịu thua với tình trạng không hề được cái minimet xoài nào... Lúc đó sự việc diễn ra quá nhanh khiến mình chỉ có trố mắt lên mà nhìn. Mình cú quá, hét lên, bắt đền. "hắn" nhìn mình cười thẹn thùng... Mình nhảy câng câng lên đòi bắt đền, vậy mà "hắn" vẫn cười mình khó hiểu... Điên.
Mà nghĩ lại cũng là tại mình, chứ tại ai cơ chứ, sau đợt đó mình rút kinh nghiệm là không bao giờ đố "hắn" nữa...
"Hắn" bây giờ ít sang nhà mình chơi, vì "hắn" sắp thi hết cấp, ừ, "hắn" đang chuẩn bị vào lớp 1, " hắn"là hàng xóm của mình, hi, hôm trước bố mẹ mình rủ sang nhà mình chơi, nhóc ta giẫy nẩy lên đòi về vì hôm trước bị xơi điểm 8, sợ nên muốn về nhà học.
Đó, "first kiss" của mình bị cướp bởi 1 nhóc gái 2 tuổi, hôm đó phải đi đánh răng ngay vì bị dính toàn "rớt rãi" của nhóc! nhục!
Thứ Hai, 30 tháng 5, 2011
Lá Vỡ
Lá Rụng
Gió cứ thổi và lá vẫn cứ rơi
Nắng vẫn yêu đời, và con người vẫn nhớ
Nhớ về kỉ niệm thời nào bé nhỏ
Để giờ đây ai đang khóc một mình...
Gió cứ thổi và lá cứ rơi đi
Để thời gian, không gian thêm rộng mở
Để lòng người được thêm che chở
Để nghĩ rằng đó chỉ là chuyện đã qua...
Lá cứ rụng mà vòm lá vẫn mãi xanh
Bởi cuộc đời vẫn mãi là hi vọng
Bởi niềm vui chẳng bao giờ tắt
Bời lòng người luôn có một niềm tin.
Đây là bài thơ tôi viết năm học lớp 11, sau khi đọc được truyện ngắn viết trên báo Hoa Học Trò. Thực sự truyện ngắn này khiến tôi khi đọc xong phải ngẩn người ra để suy nghĩ. Tôi nhớ nhất là câu nói " Lá cứ rụng mà vòm lá vẫn mãi xanh đấy thôi..." và tiêu đề truyện ngắn là " Lá Vỡ". Tôi viết bài thơ này, kẹp vào một quyển sách, đến lớp 12, sau khi dọn dẹp đống sách vở, tờ giấy có chứa bài thơ này rơi ra, và sực nhớ là mình đã viết bài này.
Và đến bây giờ, sau gần 6 năm kể từ ngày đọc truyện ngắn đó, hôm nay, thử search mạng để đọc lại truyện ngắn " Lá Vỡ", chợt nhận ra cô gái trong truyện ngắn sao giống mình thế. Tôi cũng rất thích vẽ, và đặc biệt là thích vẽ cây, vẽ lá. Ngày còn trong đội tuyển Văn cấp 2, tôi từng viết một truyện ngắn về những chiếc lá vàng theo như bài tập của cô giáo giao cho " hãy viết một đoạn văn, chủ đề tự chọn". Ngày hôm ấy, sau khi tôi đọc đoạn văn của mình trước 10 bạn và cô giáo trong đội tuyển, các bạn đã suýt xoa khen hay... Vẫn còn nhớ cảm giác sung sướng ấy...^ ^
Cô gái ấy và tôi đều có những suy nghĩ, những triết lí sống như "cụ già". Trong khi ở cái tuổi 23 có lẽ người ta không nên như thế. Tôi cũng hay động viên những con người yếu đuối hơn mình, đôi khi hơi khác người, và bị 2 chị ở công ty kêu là "lập dị"...
Hôm nay tôi sẽ copy truyện ngắn này lên đây nha. Chúc vui vẻ!
Lá vỡ
D |
iên mê vẽ lá, lại chỉ vẽ lá khô, lá rụng... Vì sao Diên không biết, vẽ xong thì quăng cọ, nhìn thôi miên chiếc lá cong queo ấy, buồn vui không rõ. Diên lạ đời như thế, nên nhìn già trước tuổi. Xếp bên cạnh các cô bạn hai mươi, Diên như một cô chị cả đa sầu, lỡ dở… Mà tự Diên cũng thấy mình tách biệt khỏi họ. Diên không có vẻ gì của một sinh viên trẻ trung sôi nổi, không có những ấp ủ tương lai dự định. Chẳng giống các cô nàng kiến trúc năng nổ, táo bạo trong cả lời nói lẫn nét vẽ, chẳng mơ mộng vẽ lên những công trình hiện đại ra sao, Diên cũng là dân kiến trúc mà chỉ muốn vẽ những gì mình thích. Lẽ ra Diên nên học Mỹ thuật để trở thành họa sĩ. Nhưng Diên cũng không muốn làm họa sĩ, Diên chỉ vẽ để giải tỏa những bức bối trong lòng. Hai mẹ con sống trong căn nhà rộng thênh, vườn cây mướt xanh. Lá trong vườn là kho báu của riêng Diên, cửa sổ mở toang cho cây lá lòa xòa vươn vào, phong linh cũng hình lá ba màu leng keng sớm tối...”
Nó dừng bút, ngả mình vào chiếc ghế xoay, quay mặt hướng nhìn ra cửa sổ. Một cơn gió nhẹ hều như vất vả lắm mới chui được vào trong phòng, làm rèm cửa khẽ lay động. Từ đây nhìn ra chẳng có cây lá lòa xòa mướt mắt, chỉ thấy những mái nhà xếp lớp thấp cao lô nhô, và những cây ăng ten cũng lô nhô cao thấp. Nó với tay lấy tập bản thảo mới viết được đôi dòng, dùng bút đỏ nguệch ngoạc vài chỗ chưa ưng ý. Coi như cũng đã tạm ổn đoạn đầu sơ lược về tính cách cũng như hoàn cảnh của nhân vật, tiếp theo sẽ thế nào cho thật “romantic”. Một chuyện tình tay ba, hay một mối tình câm. Nhất định lần này phải cho nhân vật một kết thúc… ngang trái, vì đám bạn cứ hay bảo truyện của nó không tiếu lâm thì cũng như cổ tích. Khi nào cũng có một kết thúc hậu hĩnh, những kẻ yêu nhau được tay trong tay. Biết làm sao được, nó thật không đành lòng cho nhân vật của mình… khóc, và cũng vì nó chưa từng phải nếm trải mùi vị đau buồn, thống khổ ra làm sao, nên thật khó mà viết cho hay. Sống trên nhung lụa mà học đòi làm… nhà văn. Có ai đó đã nói, chính nghèo khó lầm than là cái nôi sinh ra những đại văn hào. Nhưng nó đâu có ôm mộng văn chương? Nó viết tự nhiên như là đang kể chuyện vui vậy, chỉ khác là nó kể một lúc có rất nhiều người nghe.
Nhưng hôm nay nó muốn viết một cái gì đó buồn, thiệt buồn. Hôm qua, hai người bạn thân của nó là người yêu của nhau, kéo nó lại để nghe họ kết tội nhau, rồi hỏi xem ai sai ai quấy. Nó ngạc nhiên nhận ra khi hết yêu nhau, cả tình bạn cũng không còn, chứ nói gì đến việc luôn giữ mãi hình ảnh đẹp trong tim như truyện nó viết. Và lần đầu tiên nó nhìn lại những mối quan hệ trên lớp để ngỡ ngàng phát hiện ra, hai cô bạn gái rất thân có thể vì một chàng trai mà quay lưng chê bai, dè bỉu nhau. Ngay cả sáng nay, nó lên tòa soạn lãnh nhuận bút, cô phụ trách nhuận bút vừa ngáp vừa hỏi nó bằng cái giọng mệt mỏi:
Em có phải là tác giả của truyện ngắn gì đó in trên số tháng năm không, Tiểu thư… gì đó? Hình như có thư bạn đọc gửi cho đó. Xem có phải của em không? Sáng giờ có hai ba người đến mà chưa ai nhận cả…
Nó đã đến đây trên dưới chục lần mà cô ấy chẳng buồn nhớ ra nó là ai, và những truyện đã in trên báo của nó, cô ấy cũng không thèm để tâm…
Chợt nhớ đến lá thư, nó háo hức mở ra xem. Nét chữ con trai rắn rỏi nhưng mới lướt qua dòng đầu, nó có một chút hơi thất vọng vì nó đã mơ tưởng hoài trên suốt đường về nhà, của một anh chàng nào đó…
“Chị Triêu Nhan thân mến! Em là một cậu nhóc đang rất rảnh rỗi, rảnh đến mức không có chuyện gì để vui cười hay buồn khổ. Cũng có thể dùng từ khác để nói về tình trạng này là: cô đơn.
Em đã đọc và cảm nhận được một niềm vui từ những trang viết của chị.
Triêu Nhan có phải là tên một loài hoa dại không chị?
Chị quả là một người rất đặc biệt, có thể cười tươi suốt các sáng tác.
Gửi e-mail cho em nhé, theo địa chỉ maccuoiqua@yahoo.com
Khi nào em cũng có thể trò truyện với chị được, vì em đã nói rồi mà, em rảnh rỗi đến mức không thể ngủ đúng giờ.
Nhóc Bee”.
Cái gì thế này? Lá thư ngắn ngủi nhưng đầy thách thức. Nó tò mò quá, biết đâu là một chàng điển trai đang chơi trò ú tim với nó để nó cứ giả vờ không biết, rồi cuối cùng chàng “úmbala hô biến” thành một anh… sinh viên đại học? Motip này quen quá, hình như nó đã từng viết một truyện như thế này. Hai nhân vật quen biết qua e-mail, chát chít tưng bừng, rồi mến nhau, rồi phát hiện ra là “oan gia” hàng ngày vẫn đụng mặt…
Nó háo hức mở mail, gửi ngay cho nhóc Bee một lời nhắn: “2 h sáng mai tụi mình chát nhé!”
Chỉ cần nói mấy câu là nó biết nhóc này mới mười mí hay đã hai mươi mí liền. Gì chứ cái vụ này, nó tinh mắt lắm.
Ba la rầm trời khi nó nhất định đòi tối nay ngủ trong phòng làm việc của ba. Chỉ có máy trong phòng này mới kết nối mạng, ba sợ đặt trong phòng riêng của nó sẽ không kiểm soát được. Nó đã hai mươi tuổi mà ba mẹ cứ làm như là còn bé bỏng lắm. Đôi khi đọc truyện của con gái, ba cứ giãy nảy lên: “Này này con, sao con toàn viết truyện tình yêu thế?”. Cũng may, “tình yêu” của nó mới chỉ dừng lại ở cái sự “bối rối khi mắt nhìn nhau”. Sau khi thuyết phục được hai đấng sinh thành, công việc còn lại cả buổi tối của nó là chạy đi qua nhà hàng xóm mượn mấy cái đồng hồ báo thức. Hai cái của nhà với ba cái đi mượn được nó giấu khắp căn phòng có mười mấy mét vuông. Nó nổi tiếng là “ăn no ngủ kỹ”, sấm nổ bên tai cũng khó mà lay tỉnh, cho nên phải dùng “biện pháp mạnh” mới mong không ngủ quên. Mỗi cái nó vặn cách ba phút, và đây là những “kẻ già mồm”, chỉ im khi người ta phải mò dậy tắt nên nó cũng khá vững dạ. Nằm yên trong phòng rồi, nó còn tự mắng mình sao ngốc nghếch hẹn vào cái giờ kỳ cục thế này. Rối chợt nhớ lại, không hẹn vào giờ này làm sao biết Nhóc Bee có ba xạo chuyện “rảnh rỗi đến mức không thể ngủ đúng giờ” hay không.
Khi cả năm cái đồng hồ cùng réo lên inh ỏi, nó mới ngơ ngác ngồi dậy, rồi phải vất vả đi tìm coi chúng đang trốn ở đâu nữa. Khi nó mở máy, login để chát thì đã thấy “maccuoiqua” nhấp nháy gọi rồi.
“Chị ơi, chị bao nhiêu tuổi?”.
“Hai mươi ba, còn nhóc?” - Nó cố tình khai gian mấy tuổi.
“Em mười tám, vừa thi rớt đại học nên rất tuyệt vọng. Đang rất buồn, cám ơn chị đã trò chuyện với em”.
“Đại học không phải là cánh cửa duy nhất nên em không cần tuyệt vọng, cố gắng năm sau lấy lại những gì đã mất vẫn không muộn”.
“Cám ơn chị đã động viên, chị hình như chưa từng… thất bại phải không?”.
“Có chứ! Chị học dở ẹc, vào trung cấp kế toán, giờ làm thư ký cho một công ty bé như hạt đỗ. Hàng ngày rót nước pha trà, đánh máy, nghe điện thoại, chơi game, chán chê mê mải buồn rồi mới quay sang viết truyện. Đó cũng có thể nói là “thất bại” chứ?” – Cái vụ này nó “xạo” cho thêm… ly kỳ.
“Chị rất cừ đấy chứ. Sống trong môi trường chán phèo như thế mà trang viết lúc nào cũng ắp tiếng cười. Em đã rất vui khi đọc những câu chuyện của chị. Chúng thật hồn hậu và luôn tràn đầy niềm tin yêu cuộc sống”.
“ Cám ơn...”.
… … … …
“Chị đang thử nghiệm viết một câu chuyện tình buồn, có nên không nhóc?”.
“Tại sao chị có ý tưởng đó?”.
“Vì đôi khi chị nhận thấy trang viết của mình hơi xa rời thực tế. Những nhân vật nữ dễ thương dịu dàng trong sáng khác những cô bạn gái đầy tham vọng bây giờ. Và những chàng trai hào hiệp chung tình như đã tuyệt chủng mất rồi!”.
“Nếu như cuộc sống thực sự đang mất dần vẻ đẹp, thì chúng ta càng phải trân trọng những trang viết ca ngợi nó chứ. Em cũng đọc nhiều, thấy chỉ nhan nhản những nỗi buồn giả tạo, nỗi buồn của kẻ ngồi trên đống vàng mà tưởng tượng đến ngày mình tay trắng… Không nói lên được điều gì cả!”.
“Nhóc nói cũng không sai, nhưng cũng có những câu chuyện buồn nhưng đẹp, buồn nhưng vui, buồn nhưng ý vị… Chị đang rất muốn viết một câu chuyện như thế...”.
… … … …
“Đố Bee, tại sao lá cứ rụng mà vòm lá vẫn mãi xanh?”.
“Chiếc lá ấy đã dâng hiến cho đời hết sức sống, rồi thanh thản lìa cành. Đời lá có khác chi đời người, sống hết mình để chết không vương nợ. Ai không sợ chết, chưa làm được điều gì có ý nghĩa, chết thật tiếc thay…”.
“Nói gì miên man chuyện sống chết thế? Chị đã có chút ý tứ cho câu chuyện tình buồn đẹp đẽ của mình rồi. Một cô bé sinh viên hơi lạ đời, bị ám ảnh về tình yêu khi ba mẹ cô ly dị. Hai anh chàng ấy là bạn thân của nhau cùng yêu cô ấy. Cô tưởng như đã chọn được anh chàng luôn tán tỉnh cô sôi nổi, nhưng cuối cùng mới hay mình đã cảm động vì tình yêu lặng lẽ của chàng kia… Câu chuyện sẽ có điểm nhấn quanh câu hỏi tại sao lá cứ rụng mà vòm lá vẫn mãi xanh để liên tưởng đến tình yêu của họ. Được không nhóc?”.
“Gì rắc rối thế chị? Em thấy nên cho cô ấy quen hẳn một chàng, nhưng chàng ấy rất khù khờ không hiểu cô cần gì; rồi anh chàng khác xuất hiện, lạnh lùng, kiêu bạc một chút, quan trọng là hiểu cô thích cái gì, như mê lá chẳng hạn. Và anh ta kể cho cô nghe biết bao chuyện hay về lá, những chuyện mà cô chưa từng biết. Cô ấy xao lòng, chàng kia phát hiện, bỏ đi. Cô ấy mới nhận thấy mình cần anh ta biết bao nhiêu...”.
“Ưm hừm! Để chị viết thử cho nhóc xem nhé…”.
… … … …
“Chị không biết chuyện hay về lá là cái gì hết!”.
“Kể cho chị nghe vài chuyện hay nhé. Bốn chữ “diệp bất ly thân” là dành chỉ hoa cúc, vì lá của nó, dù héo tàn queo quắt vẫn không rời thân. Cái xác lá mỏng manh ấy cứ bám chặt vào thân cây cho đến khi rã ra, vỡ ra từng mảnh. Ở đèo Hải Vân có một loại thân leo rất lạ, lá nó to bằng hai bàn tay, không rõ tên gì, gọi là cây lá bạc. Nó nhiều lắm, mặt trước xanh biếc, nhưng mặt sau lại trắng bạc, mỗi đợt gió qua, lá cứ gập mình xuống, phô cái lưng bàng bạc ra, cả một vùng rập rờn. Đến mùa hè thì trổ hoa trắng tinh, nhụy hoa lại vàng rực, chiu chít từng chùm...…”.
“Ôi… Sao mà em giỏi thế, kiến thức đầy mình”.
“Chiếc lá tuyệt vời nhất với em là chiếc lá cuối cùng trong truyện ngắn cùng tên của O’Henry, vì nó đẹp cái đẹp nhân bản. Ước gì mỗi con người trên thế gian này khi đối diện với sống chết, tìm cho mình được chiếc lá hy vọng ấy...”.
“Bee ơi, có gì giấu chị phải không?”.
“Đâu có đâu, chị nhớ viết xong là mail cho em đọc trước nhé!”.
… … … …
Một tuần rồi mà không thấy tin tức chi của nhóc Bee. Nó đã gửi ba cái e-mail cũng không thấy trả lời. Khi nào nó cũng “login” chờ mà chỉ toàn của những kẻ muốn quen biết tùm lum ghé vào tán dóc. Tối khuya nào cũng nói chuyện mà giờ nó mới nhớ ra chưa từng hỏi thăm địa chỉ hay số điện thoại của thằng nhóc cả. Không hiểu sao nó buồn ơi là buồn, lời nói của thằng nhóc cứ vang vang trong đầu:
“Lá cứ rụng mà vòm lá vẫn mãi xanh đấy thôi, chỉ vì cuộc đời này không khi nào hết niềm tin và hy vọng, dù người ta có tuyệt vọng thế nào, cũng sẽ tìm thấy được niềm vui cho mình ở những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt, chỉ cần ta có niềm tin…”.
Nó cảm nhận được một cái gì đó trong những lời nói của thằng nhóc. Đó là cái gì thì nó không thể đoán biết rõ ràng, nhưng hẳn nhóc Bee đang có chuyện gì đó rất buồn. Nó từng nói đấy thôi, “rảnh rỗi đến mức cô đơn”.
Nó cầm bút, viết như một cái máy:
“... Một bức tranh màu vàng, cô gái trong tranh có khuôn mặt nghiêng ngiêng hình lá, đuôi mắt cũng cong cong như đuôi lá, và mái tóc nghiêng xõa về một bên cũng là một chiếc lá, những đường gân mỏng manh hiển hiện.…Nét mực còn chưa khô hẳn. Nét chữ nghiêng nghiêng quen thân... Lá không vỡ... Diên cười. Diên cứ mải mê vẽ cho mình một chiếc lá đang vỡ, mải mê tìm cho mình một cảm giác tình yêu, nhưng chưa bao giờ biết đi tìm điều ngược lại. Tại sao cứ chỉ thấy lá vỡ mà không thấy vòm xanh? Tại sao cứ cần phải có cảm giác mà chính Diên cũng mơ hồ về nó. Diên khóc. Những giọt nước mắt cứ thi nhau lăn tràn. Từng giọt. Từng giọt. Rơi rớt hết vào bức vẽ. Nước mắt làm cho những nét màu chưa kịp khô hẳn loang lổ. Khuôn mặt lá tan ra, tan ra, như là đang vỡ...…”.
Nó đọc lại, mà thấy chính mình muốn khóc. Lần đầu tiên nó viết được một câu chuyện thật buồn, bằng một nỗi buồn rất thật. Nó gửi ngay đến địa chỉ e-mail của nhóc. Biết nhóc có đọc không? Nhưng điều đó cũng không quan trọng nữa. Thằng nhóc ấy và nó ngày mai sẽ trở về với cuộc sống bình thường. Nó sẽ trả lại phòng làm việc cho ba, sẽ lại lên giường lúc chín giờ tối và sáng hôm sau chạy bộ ra công viên. Nó sẽ vẫn viết, cũng là những câu chuyện vui vui, nho nhỏ… Viết để mình vui, để mang niềm vui ấy chia sớt hết mọi người. Câu chuyện tình buồn bã lâm ly mà hai đứa hì hục bàn tính sẽ được cất vào ngăn kéo. Độc giả duy nhất là hai đứa nó. Đó là một kỷ niệm đẹp và vui vui của hai chị em. Nó sẽ rất nhớ.
Nó choàng tỉnh, phát hiện ra mình đang nằm trên ghế salon trong phòng làm việc của ba. Tiếng máy Fax cứ roèn roẹt, đó chính là nguyên nhân khiến nó tỉnh giấc. Nó chẳng để ý. Chắc là công văn giấy tờ gì của ai gửi cho ba. Đã mười giờ sáng rồi, nó nhẩn nha đi xuống nhà rửa mặt.
Trưa, chuẩn bị tập vở lên lớp, nó quay vào phòng ba lấy cặp, ngang qua máy fax và tiện tay cầm tờ giấy lên. Một bức vẽ! Nó tưởng như thót tim khi thấy bức vẽ ấy chẳng khác gì bức vẽ của nhân vật trong truyện nó vừa viết xong. Nét vẽ run run, lòe nhòe. Phía dưới có một hàng chữ viết tay.
“Nhóc Bee là anh trai tôi, 25tuổi, bị bệnh tim bẩm sinh. Anh ấy xin được mổ dù biết sẽ rất nguy hiểm. Cám ơn chị đã trò chuyện với anh, là niềm vui hiếm hoi mà anh có được trong những ngày cuối cùng. Anh muốn tận tay gửi cho chị bức vẽ này, muốn nói với chị, nó đẹp như chiếc lá cuối cùng của O’ Henry, nhưng…
Một lần nữa xin cảm ơn, chúc chị vui...”.
Không phải chỉ có tiếng cười mới là biểu tượng của niềm vui. Có những nỗi buồn cũng để lại trong lòng người ta một niềm vui nhỏ, vì người ta biết người ta sẽ rất nhớ về nó. Lá rụng mà vòm lá vẫn mãi xanh, không hẳn thế đâu, có những nỗi mất mát không thành hình, nỗi đau ấy chỉ chiếc lá cạnh bên là hiểu. Nhưng ta hãy tin rằng, vòm lá vẫn mãi xanh...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



