Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2011

Truyện ngắn của Nghị Minh - Trung Quốc


Cưới nhau được hai năm, chồng tôi bàn với tôi về quê đón mẹ anh lên ở với chúng tôi để bà được sống an nhàn những ngày cuối đời. Bố anh ấy mất sớm từ khi anh còn nhỏ, nên bà mẹ gửi gắm tất cả mọi hy vọng vào anh, một mình bà chắt chiu thắt lưng buộc bụng nuôi anh khôn lớn cho tới ngày học xong đại học.

Tôi đồng ý ngay và lập tức dọn dẹp dành riêng cho bà căn phòng có ban công hướng Nam, vừa có thể sưởi nắng vừa có thể bày vài chậu cây cảnh.

Bước vào căn phòng chan hòa ánh sáng vừa dọn xong, anh ấy chẳng nói chẳng rằng bất chợt bế xốc lấy tôi và quay một vòng quanh phòng. Khi tôi sợ quá cào cấu anh xin anh bỏ xuống thì anh bảo: "Nào, chúng mình về quê đón mẹ nhé".

Chồng tôi cao lớn, còn tôi thì bé nhỏ và thích được nép đầu vào ngực anh. Những lúc ấy, tôi có cảm giác như anh có thể nhét gọn tôi vào túi áo. Những bận hai người tranh cãi nhau mà tôi không chịu thua, anh bèn nhấc bổng tôi lên ngang đầu và quay tít cho đến khi tôi sợ hết hồn xin anh buông tha mới thôi. Tôi thích cái cảm giác vừa sợ vừa sung sướng ấy.

Mẹ anh sống ở thôn quê lâu năm nên rất khó có thể sửa ngay được những tập quán của người nhà quê. Chẳng hạn, thấy tôi hay mua hoa tươi bày ở phòng khách, bà có vẻ khó chịu. Cực chẳng đã, một hôm bà bảo: "Các con thật chẳng biết chi tiêu gì cả. Hoa có ăn được đâu mà mua làm gì kia chứ?". Tôi cười: "Mẹ ơi, trong nhà có hoa tươi nở rộ thì ai nấy đều vui vẻ cả?. Bà cúi đầu lầu bầu gì gì đấy. Chồng tôi bảo: "Đây là tập quán của người thành phố, mẹ ạ. Lâu ngày mẹ sẽ quen thôi".

Bà không nói gì nữa, nhưng sau đấy mỗi bận thấy tôi mua hoa về, bao giờ bà cũng không thể im lặng mà cứ hỏi mua hết bao nhiêu tiền. Khi tôi nói giá cả thì bà chép miệng tiếc rẻ. Có lần thấy tôi xách về túi to túi nhỏ các thứ mua sắm được, bà gặng hỏi giá tiền từng thứ một. Tôi kể lại giá mỗi thứ. Nghe xong bà chép miệng thở dài thườn thượt. Chồng tôi véo mũi tôi và thì thầm: "Ngốc ơi, nếu em đừng nói giá thật với mẹ thì sẽ chẳng sao cả, phải không nào?"

Cuộc sống đang vui tươi thế là dần dần có những hòa âm trái tai.

Điều làm bà khó chịu nhất là thấy con trai mình ngày ngày dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Đàn ông mà chui vào bếp nấu ăn cho vợ thì coi sao được, bà nghĩ vậy. Vì thế mà bữa sáng nào bà cũng nặng mặt không vui. Tôi giả tảng không thấy gì thì bà khua đũa đụng bát tỏ ý không bằng lòng. Làm giáo viên dạy múa ở Cung Thiếu niên, ngày nào tôi cũng phải nhảy nhót mệt bã người nên khi ngủ dậy thường nằm rốn tận hưởng chăn đệm ấm áp, coi đó là một thú hưởng thụ. Vì thế tôi đành giả câm giả điếc trước sự chống đối của bà mẹ chồng.

Đôi khi bà cũng làm giúp tôi một ít việc nhà, nhưng thật ra chỉ làm tôi thêm bận bịu mà thôi. Chẳng hạn, những túi ni lông đựng đồ, mọi khi tôi đều quẳng vào thùng rác thì bà tích cóp lại, bảo là để hôm nào bán cho đồng nát. Thế là khắp nhà đầy những túi ni lông. Mỗi lần rửa bát hộ tôi, bà đều hà tiện không dùng nước rửa chén thế là tôi phải rửa lại, dĩ nhiên phải kín đáo để bà khỏi tự ái.

Một tối nọ, khi tôi đang rửa chén trộm như thế thì bà nhìn thấy. Thế là bà sập cửa đánh sầm một cái, nằm lì trong buồng khóc gào lên. Chồng tôi cuống quýt chẳng biết làm gì. Cả tối hôm ấy anh không nói với tôi câu nào. Tôi làm nũng với anh, anh cũng chẳng thèm để ý. Tôi điên tiết lên vặn lại: "Thế thì rốt cuộc em sai chỗ nào ạ?" Anh trợn mắt: "Tại sao em không thể phiên phiến một chút nhỉ, bát không sạch thì ăn cũng có chết đâu, hả?"

Một thời gian dài sau đấy, bà chẳng nói chuyện với tôi. Không khí trong nhà bắt đầu dần dần căng thẳng. Chồng tôi rất mệt mỏi, chẳng biết nên làm ai vui lòng trước.

Không muốn để con trai làm bữa sáng, bà cả quyết nhận lấy "nhiệm vụ nặng nề"này. Rồi khi thấy anh ăn uống ngon lành, bà lại nhìn ngó tôi với ý trách móc tôi không làm tròn bổn phận người vợ, khiến tôi rất khó xử. Để thoát khỏi cảnh ấy, tôi đành không ăn bữa sáng ở nhà mà mua túi sữa trên đường đi làm, mang đến cơ quan ăn.

Tối hôm ấy lúc đi ngủ, anh bực bội bảo: "Có phải là em chê mẹ anh nấu ăn bẩn nên mới không ăn sáng ở nhà, đúng không?" rồi anh lạnh nhạt nằm quay lưng lại, mặc cho tôi nước mắt đầm đìa vì ấm ức. Sau cùng anh thở dài: "Cứ coi như là em vì anh mà ăn sáng ở nhà, được không nào?"

Thế là sáng sáng tôi đành ngồi vào bàn ăn với tâm trạng ê chề.

Một hôm, khi đang ăn món cháo bà nấu, tôi chợt thấy buồn nôn, mọi thứ trong bụng muốn oẹ ra, gắng kìm lại mà không tài nào kìm được, tôi đành quăng bát đũa chạy ù vào phòng vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Sau một hồi hổn ha hổn hển thở, khi tôi bình tâm lại thì nghe thấy bà bù lu bù loa vừa khóc vừa đay nghiến oán trách tôi bằng những từ ngữ nhà quê, còn anh thì đứng ngay trước cửa phòng vệ sinh căm tức nhìn tôi. Tôi há hốc miệng chẳng nói được gì, thật ra nào mình có cố ý nôn đâu.

Lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau to. Mới đầu mẹ anh còn giương mắt đứng nhìn, sau đấy bà thất thểu bỏ ra ngoài. Anh tức tối nhìn tôi rồi đi ra theo bà.

Ba ngày liền không thấy bà và anh về nhà, cả đến điện thoại cũng không thấy gọi. Tôi tức điên người mỗi khi nghĩ lại từ hôm bà lên đây ở mình đã phải chịu bao nhiêu nỗi oan ức, thế mà anh ấy còn muốn tôi thế nào nữa đây?

Không hiểu sao dạo này tôi hay buồn nôn thế, ăn gì cũng không thấy ngon, lại thêm trong nhà bao nhiêu chuyện rắc rối, tâm trạng vô cùng tồi tệ. Cuối cùng, vẫn là các bạn ở cơ quan bảo: ?oSắc mặt cậu xấu lắm, nên đi khám bệnh thôi!?.

Kết quả kiểm tra ở bệnh viện cho thấy tôi đã có bầu. Bây giờ mới rõ tại sao sáng hôm ấy tôi bỗng dưng buồn nôn. Niềm hạnh phúc sắp có con pha trộn với một chút buồn giận oán trách: Tại sao chồng mình và cả bà mẹ chồng nữa lại không nghĩ tới chuyện ấy nhỉ?

Tôi gặp anh tại cổng bệnh viện. Xa nhau mới có ba ngày mà trông anh tiều tụy quá chừng. Tôi định quay đi, nhưng bộ dạng ấy khiến lòng tôi xót xa, không nén được, tôi gọi anh. Anh nhìn tôi như người xa lạ, ánh mắt không giấu nổi nỗi chán ghét như một mũi kim lạnh buốt đâm vào lòng tôi.

Tôi tự nhủ "đừng nhìn anh ấy, đừng nhìn anh ấy", và chặn một chiếc taxi lại. Thật ra lúc ấy tôi chỉ muốn hét to: "Anh yêu của em, em sắp sinh cho anh một cục cưng đây!" rồi được anh bế xốc lên sung sướng quay một vòng.

Ước muốn ấy đã không xảy ra. Khi ngồi trên taxi, nước mắt tôi ứa ra lã chã.

Vì sao chỉ một lần cãi nhau đã làm cho tình yêu của chúng tôi trở nên tồi tệ tới mức này cơ chứ? Về nhà, tôi nằm trên giường nghĩ tới chồng, tới nỗi chán ghét đầy trong mắt anh. Tôi nắm lấy góc chăn khóc nấc lên.

Nửa đêm, có tiếng lạch cạch mở ngăn kéo. Khi bật đèn lên tôi trông thấy khuôn mặt đầy nước mắt của anh. Thì ra anh về nhà lấy tiền. Tôi lạnh nhạt nhìn anh không nói gì. Anh cũng làm như không thấy tôi, lấy xong các thứ liền vội vã bỏ đi.

Có lẽ anh định thật sự chia tay với tôi đây. Thật là một người đàn ông có lý trí, biết tách bạch tình và tiền rạch ròi như thế đấy. Tôi cười nhạt, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Hôm sau tôi không đi làm mà ở nhà, muốn xem xét lại mọi ý định của mình rồi tìm anh trao đổi cho xong mọi chuyện.

Khi đến công ty của anh, cậu thư ký ngạc nhiên nhìn tôi: "Ơ kìa, mẹ tổng giám đốc bị tai nạn, hiện đang nằm bệnh viện kia mà" Tôi trố mắt cứng họng, lập tức đến ngay bệnh viện. Nhưng khi tìm được anh thì bà đã tắt thở rồi.

Anh không hề nhìn tôi, mặt cứ lầm lầm. Tôi nhìn khuôn mặt vàng vọt không hồn của bà, nước mắt ứa ra: Trời ơi! Tại sao lại đến nông nỗi này cơ chứ?

Cho tới hôm an táng mẹ, anh vẫn không thèm nói với tôi một câu nào, thậm chí mỗi khi nhìn tôi, ánh mắt anh đều hiện lên nỗi chán ghét tột độ.

Nghe người khác kể lại, tôi mới biết sơ qua về vụ tai nạn. Hôm ấy bà bỏ nhà rồi thẫn thờ đi về phía ga xe lửa, bà muốn về quê mà. Chồng tôi đuổi theo, thấy thế bà rảo bước đi nhanh hơn. Khi qua đường, một chiếc xe buýt đâm vào bà...

Cuối cùng thì tôi đã hiểu tại sao anh ấy chán ghét mình. Nếu hôm ấy mình không nôn oẹ, nếu hôm ấy mình không to tiếng cãi nhau với anh ấy, nếu... Trong lòng anh, tôi là kẻ tội phạm gián tiếp giết chết bà.

Anh lẳng lặng dọn vào ở phòng mẹ, tối tối khi về nhà, người sặc mùi rượu. Lòng tự trọng bị tổn thương bởi nỗi xấu hổ và tự thương hại đè nặng khiến tôi thở không ra hơi nữa. Muốn giải thích mọi chuyện, muốn báo anh biết chúng tôi sắp có con rồi, nhưng cứ thấy ánh mắt ghẻ lạnh của anh là tôi lại thôi không nói gì. Thà anh đánh tôi mắng tôi một trận còn hơn. Tôi có cố ý để xảy ra mọi tai họa ấy đâu!

Ngày tháng cứ ngột ngạt lặp đi lặp lại. Càng ngày anh ấy càng về nhà muộn hơn. Chúng tôi cứ thế căng với nhau, xa lạ hơn cả người qua đường. Tôi như cái thòng lọng thắt vào tim anh.

Một hôm, khi đi qua một hiệu ăn Âu, tôi nhìn qua cửa kính thấy chồng mình đang ngồi đối diện với một cô gái trẻ và nhè nhẹ vuốt tóc cô. Thế là tôi đã hiểu rõ tất cả. Sau giây lát ngớ người ra, tôi vào hiệu ăn, đến đứng trước mặt chồng mình, trân trân nhìn anh, mắt ráo hoảnh. Tôi không muốn nói gì hết, và cũng chẳng biết nói gì.

Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi rồi đứng lên định bỏ đi. Anh ấn cô ngồi xuống rồi cũng trân trân nhìn lại tôi, không chịu thua. Tôi chỉ còn nghe thấy tim mình đập chầm chậm từng nhịp như đang sắp kề cái chết.

Kẻ thua cuộc là tôi, nếu cứ đứng nữa thì tôi và đứa bé trong bụng sẽ ngã xuống.

Đêm ấy anh không về nhà. Bằng cách đó anh báo cho tôi biết: Cùng với sự qua đời của mẹ anh, tình yêu giữa hai chúng tôi cũng đã chết.

Những ngày sau, anh vẫn không về nhà. Có hôm đi làm về, tôi thấy tủ áo như bị sắp xếp lại, chắc anh ấy về lấy các thứ của anh.

Tôi chẳng muốn gọi điện thoại cho anh, ý định giải thích mọi chuyện cho anh cũng biến mất hẳn.

Tôi sống một mình. Đi bệnh viện khám thai một mình. Trái tim tôi như vỡ vụn mỗi khi trông thấy cảnh các bà vợ được chồng dìu đến bệnh viện. Các bạn ở cơ quan bóng gió khuyên tôi bỏ cái thai đi cho yên chuyện nhưng tôi kiên quyết không chịu. Tôi như điên lên muốn được sinh đứa bé này, coi đó như sự bù đắp việc bà mẹ chồng qua đời.

Một hôm đi làm về nhà, tôi thấy anh ngồi trong phòng khách mù mịt khói thuốc lá, trên bàn đặt một tờ giấy. Không cần xem, tôi đã biết tờ giấy đó viết gì rồi. Trong hơn hai tháng chồng vắng nhà, tôi đã dần dà học được cách giữ bình tĩnh. Tôi nhìn anh, cất mũ rồi bảo: "Đợi một tí, tôi sẽ ký ngay đây?. Anh nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ bối rối chẳng khác gì tôi. Vừa cởi cúc áo khoác, tôi vừa tự nhủ: "Chớ có khóc đấy, chớ có khóc đấy...". Hai mắt nhức lắm rồi, nhưng tôi quyết không cho chúng nhỏ lệ nữa.

Mắc xong áo lên móc, thấy anh cứ chằm chằm nhìn cái bụng to của tôi, tôi mỉm cười đi đến bàn, cầm lấy tờ giấy, rồi chẳng xem gì hết, liền ký tên mình và đẩy tờ giấy cho anh.

"Em có bầu rồi đấy à?"

Đây là lần đầu tiên anh ấy nói chuyện với tôi kể từ hôm bà bị nạn. Nước mắt tôi trào ra không thể nào ngăn nổi. "Vâng, nhưng không sao cả, anh có thể đi được rồi".

Anh không đi mà ngồi lại, hai chúng tôi nhìn nhau trong bóng tối. Anh từ từ ôm lấy tôi, nước mắt nhỏ ướt đầm vai áo tôi. Thế nhưng lòng tôi đã không còn gì nữa, rất nhiều thứ đã biến đi xa lắm rồi, xa tới mức có đuổi theo cũng chẳng lấy lại được nữa.

Không nhớ là anh ấy đã nói với tôi bao nhiêu lần câu "xin lỗi" nữa. Trước đây tôi cứ tưởng mình sẽ tha thứ cho anh, nhưng bây giờ thì không. Suốt đời tôi sao quên được ánh mắt băng giá anh nhìn tôi khi đứng trước cô gái nọ ở hiệu ăn Âu hôm ấy.

Chúng tôi đã rạch vào tim nhau một vết thương sâu hoắm. Tôi không cố tình, còn anh thì cố tình. Quá khứ không thể nào trở lại được nữa.

Trái tim tôi chỉ ấm lên mỗi khi nghĩ đến đứa bé trong bụng, còn với anh thì tim tôi đã lạnh như băng. Tôi không đụng đến tất cả những thức ăn anh mua về, không nhận bất cứ món quà nào anh tặng, không nói với anh nửa lời. Kể từ hôm ký vào tờ giấy kia, hôn nhân và tình yêu, tất cả đều đã biến mất khỏi trái tim tôi.

Có hôm anh định trở lại phòng ngủ của chúng tôi. Anh vào thì tôi ra phòng khách nằm. Thế là anh đành phải về ngủ ở phòng của bà.

Đêm đêm, đôi lúc từ phòng anh vẳng ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Tôi nghe thấy nhưng lặng thinh. Lại dở trò cũ chứ gì. Ngày trước, mỗi bận bị tôi làm mặt giận phớt lờ, anh ấy đều giả vờ ốm như vậy, khiến tôi ngoan ngoãn đầu hàng và chạy đến hỏi xem anh có sao không. Thế là anh ôm lấy tôi cười ha hả. Anh quên rồi, ngày ấy tôi thương anh vì hai người yêu nhau. Bây giờ thì chúng tôi còn có gì nữa đâu?

Tiếng rên rỉ ấy kéo dài đứt quãng cho tới ngày đứa bé ra đời. Suốt thời gian chờ đợi ấy, hầu như ngày nào anh cũng mua sắm thứ gì cho con, nào là đồ dùng của trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, nào là sách nhi đồng v.v... Những thứ ấy chất gần đầy căn phòng của anh. Tôi biết anh làm thế là để tôi cảm động, nhưng tôi giờ đã trơ như đá. Anh đành giam mình trong phòng, ngồi gõ phím máy tính lạch cạch. Chắc là tìm vợ trên mạng. Nhưng chuyện ấy đâu còn có ý nghĩa gì với tôi nữa.

Năm sau, vào một đêm khuya cuối xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi thét lên. Anh nhảy xổ vào buồng, hình như khi đi nằm anh vẫn không thay quần áo chỉ là để chờ giây phút này. Anh cõng tôi chạy xuống cầu thang, chặn taxi lại. Dọc đường, anh cứ nắm chặt tay tôi, luôn lau mồ hôi trên trán tôi. Đến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy đến khoa sản. Khi nằm trên đôi vai gầy guộc mà ấm áp của anh, một ý nghĩ chợt lóe lên trong óc tôi: Trên đời này, liệu có ai yêu thương mình như anh ấy không nhỉ?

Rồi anh vịn cánh cửa khoa sản, đưa ánh mắt ấm áp dõi theo tôi đi vào trong. Tôi cố nhịn đau mỉm cười với anh.

Khi tôi ra khỏi phòng đẻ, anh nhìn tôi và thằng bé, rưng rưng nước mắt mỉm cười. Tôi chạm vào tay anh, chợt thấy anh mềm nhũn người, mệt mỏi từ từ ngã xuống. Tôi gào tên chồng mình..., anh chỉ mỉm cười, nhắm nghiền mắt lại...

Tôi cứ tưởng mình sẽ không bao giờ còn nhỏ nước mắt vì anh, thế mà lúc ấy một nỗi đau xé ruột xé gan bỗng dội lên trong lòng.
Bác sĩ cho biết chồng tôi bị ung thư gan, cách đây 5 tháng mới phát hiện, khi đó bệnh đã ở thời kỳ cuối, anh chịu đựng được lâu thế quả là một chuyện lạ hiếm có. Ông bảo: "Chị nên chuẩn bị hậu sự đi thì vừa". Mặc y tá ngăn cấm, tôi trốn ngay về nhà, xộc vào phòng anh, mở máy tính ra xem. Một nỗi đau nhói lên làm trái tim tôi nghẹn lại. Thế đấy, 5 tháng trước đây anh đã phát hiện mình bị ung thư gan, những tiếng rên rỉ của anh là thật cả, nhưng tôi lại cứ cho là...

Những điều ghi trong máy tính rất dài, đó là lời trăn trối anh để lại cho con mình: Con của bố. Vì con mà bố ráng chịu đựng cho tới nay, chờ bao giờ trông thấy con thì bố mới chịu ngã xuống. Đấy là nguyện vọng lớn nhất của bố hiện giờ... Bố biết rằng, đời con sẽ có nhiều niềm vui hoặc có thể gặp trắc trở. Nếu bố có thể cùng con đi suốt quãng đời con lớn lên thì vui biết bao. Nhưng bố không có dịp may ấy nữa rồi. Bây giờ bố ghi lại vào máy tính từng vấn đề con sẽ có thể gặp phải trên đường đời, khi nào gặp những vấn đề ấy thì con có thể tham khảo ý kiến của bố, con nhé.


Con ơi, viết xong mấy chục trang này, bố cảm thấy như mình đã cùng đi với con suốt chặng đường trưởng thành của con. Bây giờ bố thật sự vô cùng sung sướng. Hãy yêu mẹ con nhé! Mẹ rất vất vả vì con đấy. Mẹ con là người yêu con nhất và cũng là người bố yêu quý nhất...

Chồng tôi viết về tất cả mọi chuyện, kể từ khi đứa bé còn ở vườn trẻ cho tới lúc nó học tiểu học, trung học, đại học, rồi ra công tác, cả đến chuyện yêu đương của con nữa. Chồng tôi cũng để lại một bức cho tôi:

Em yêu quý. Được lấy em làm vợ là niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời anh. Em hãy tha thứ việc anh đã làm tổn thương em. Hãy tha lỗi việc anh giấu tình hình bệnh tật của mình, chẳng qua chỉ vì anh không muốn để em phải lo nghĩ trong thời gian chờ bé chào đời... Em yêu quý. Nếu khi đọc những dòng này mà em khóc thì nghĩa là em đã tha thứ cho anh rồi. Như thế anh sẽ có thể mỉm cười cảm ơn em luôn luôn yêu anh... Anh sợ rằng mình sẽ không có dịp tự tay tặng cho con những món quà anh đã mua sắm. Phiền em hằng năm thay anh tặng quà cho con, trên bao gói nhớ đề rõ ngày tặng, em nhé...

Khi tôi trở lại bệnh viện thì anh vẫn đang hôn mê. Tôi bế con đến, đặt nó nằm bên cạnh anh và nói: "Anh ơi, anh hãy mở mắt ra cười lên nào. Em muốn để con mãi mãi ghi nhớ hơi ấm của bố nó khi nó nằm trong lòng anh đấy, anh ạ..."

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011

Ngày chủ nhật buồn...

Ngày hôm nay chị đi, em buồn lắm chứ. Dù sao thì chị cũng phải đi thôi, lớn rồi mà, sao có thể ở mãi với em được...

Hôm nay bố chồng và chồng chị về đón chị, nói chung là em chẳng muốn nhìn thấy mặt mấy người đó.

Cách đây 4 năm, ngày đưa chị về nhà chồng, em đã khóc, cảm giác như người khác lấy cắp chị của em vậy, lúc đó anh rể đã hứa với em là sẽ chăm sóc chị cẩn thận. Em còn hận cái nhà đó đã cướp chị của em. Ngày đó, con nhóc 19 tuổi như em nghĩ rằng việc đi lấy chồng là một điều rất đáng buồn, em nghĩ ai lấy chồng cũng sẽ khổ và chẳng hiểu nổi tại sao con gái lớn lên lại phải lấy chồng nữa.

Rồi đến ngày hôm nay, chị lại về nhà chồng, chị nói chị cũng không thích về, nhưng chị thương anh rể, rằng chị không muốn quay lại đó nữa, chị muốn ở lại với em...Em thì bên ngoài có vẻ muốn đuổi chị đi, nói rằng dù sớm hay muộn thì chị cũng phải đi thôi, nhưng thực lòng em chẳng muốn chút nào, chị đi rồi ai chơi với em, ai nghe em tâm sự đây, ai mua kem cho em ăn, ai nấu cơm, ai đi chơi, ai ngủ cùng em...em vốn nhát ma mà

Chị của em biết sống vì người khác, chứ đâu có ích kỉ như em, em chỉ biết sống theo cảm xúc của chính bản thân mình, em nóng nảy, em ích kỉ, và chỉ có chị mới chơi nổi với em. Nhưng giờ chị đi rồi, chắc một tuần mới về nhà mình được 1 lần, mà lại còn về với anh rể, em chẳng thích tẹo nào, em ghét cả nhà họ, mặc dù họ chẳng làm gì nên tội với em.

Nếu em nói điều này ra có lẽ em thấy bất hiếu, nhưng sự thực người em yêu quý nhất trên cuộc đời này là chị đấy, không phải bố mẹ. Bố mẹ cho em cuộc sống, nhưng người hiểu em nhất lại là chị. Em biết ơn gia đình mình, hạnh phúc khi được sinh ra trong gia đình này, và hạnh phúc khi có chị.

Mấy tháng vừa qua được ở với chị em thấy vui lắm, hàng ngày có người nói chuyện, có người cười nói, chị là người duy nhất nói em là " chó" mà khiến em nhe răng cười được. Em soi gương và nhận ra một điều " Chị ơi, hình như đầu em không tròn" , đáp lại là một câu nói rất chi ung dung của chị " ờ, chẳng biết tròn hay không nhưng mà ra nhìn xem đầu con chó nhà mình nó như thế nào thì đầu em như thế". Rồi chị sung sướng khi nghĩ ra tên mới cho em. " CẨU SỮA"!!! Minh Hằng thì được tên là " Heo Sữa", còn em chỉ đáng với cái tên " Cẩu Sữa" thôi, tiếp đó là những tháng ngày chị bêu riếu cái tên mới của em cho mấy đứa trẻ con. Hic. Tất cả những gì em phát hiện coi là sáng kiến thì chị cũng bảo rằng "  thôi, em cứ bình thường cho chị nhờ, em đừng tự dưng khôn đột xuất, chị sợ lắm"... Hic, chị là người làm em cụt hứng một cách nhanh nhất đấy.

Chẳng biết chị có hiểu được tình cảm của em với chị không nhỉ. Sự thực thì chị em mình ít có cơ hội ở với nhau nhiều. Ngày em học lớp 9 thì chị đi học Đại học trên HN, tháng chị về được một lần nên mình ít có cơ hội nói chuyện. Đến khi chị ra trường thì em lại vào đại học. Em học được 1 năm chị lại đi lấy chồng... Giờ thì em lại cô đơn.

Một đứa 23 tuổi như em sao lại dùng từ "cô đơn" nhỉ. Bạn bè đầy ra đó, rồi cũng đến lúc em phải có người yêu thôi. Nhưng với em, có người yêu sao khó thế, người em thích thì lại không thích em, để rồi chị suốt ngày phải "điếc đầu" vì em than vãn, kể khổ. Với em, người khiến em thích không cần đẹp trai, không cần nhà giàu, chỉ cần biết làm em cười và thoải mái mà thôi. Sao lại khó thế nhỉ. Có lúc chị dọa em sẽ tố cáo với đứa bạn em rằng em thích nó, lúc đó em sợ thật đấy, nhưng vẫn ra vẻ cấm đoán, nạt nộ chị. Điều em sợ nhất là khi tình cảm của mình bị bại lộ... Và em mong là tình cảm đó sẽ sớm hết, để em được vui vẻ hơn.

Chị đi rồi, hi vọng là mọi chuyện đều ổn. Em sẽ cố gắng đi chơi với bọn bạn nhiều hơn, sẽ tìm ra nhiều niềm vui hơn. Em mong chị sớm có em bé, mặc dù biết rằng chị có em bé em sẽ phải "ra rìa"... Em thích bé gái hơn, nhưng nếu chị sinh bé trai, em sẽ vẫn đi mua súng, mua ô tô cho nó nghịch.

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011

Ngày nghỉ.

Dịp lễ năm nay mọi người được nghỉ 4 ngày. Mình định đi du lịch một mình, nhưng kế hoạch lại bị phá sản vì có 3 mẹ con cô Phượng - đồng nghiệp của chị Thùy về nhà mình chơi.

Phương - con nhóc mới 7 tuổi - con của cô Phượng bị mình kêu là "loi choi" vì nó họat động luôn chân luôn tay, cứ nhìn thấy mình là nó đuổi theo, hết nhảy cẫng lên người mình ôm vai bá cổ,đòi cõng, lại tra tấn mình khi mình định ngủ trưa. Nó vứt mấy con gấu bông lên đầu mình, rồi nằm đè cùng lên, dận huỳnh huỵch như ngựa, nó chắc nghĩ là mình không biết đau. Mình giả vờ kêu không thở được thì nó cũng không tha cho " chị mà cử động em giết chị luôn". Thế là lại phải "chiến đấu" với nó để lấy lại công bằng. Cũng may là cuối cùng mình thắng. Nhưng chẳng được ngủ tẹo nào.

1h trưa, mọi người chuẩn bị đi Đồ Sơn. Đầu tiên là vào nhà cô bạn của cô Phượng. Sau đó mấy cô cháu ra biển, vòng vèo định vào HON DAU RESORT  chơi, nhưng đông quá không chen nổi nên đành phải ra biển ngồi hóng gió. Mấy chị em xuống biển nghịch nước. Phương Điên vẫn không hết điên, nó kêu đau chân và đòi bọn mình cõng nó. Hic. Cũng may nhóc này nhẹ cân, không thì mình xin chết ngay mất.


                    Phương Điên ngồi giữa, Thùy ngố và em Linh tạo dáng....

                                                                  Thùy ngố và cô Phượng


                                  Trông mình thật hiền dịu....ặc ặc

Nghịch với Phương Điên mệt nhưng vui. Chơi xong hai chị em lên nhà cô Phượng ngủ, sáng hôm sau mới về. Lại đi mua sắm, đi thăm bà đẻ, rồi lại "còng lưng" dọn dẹp nhà cửa. Và đến hôm nay thì phải bắt đầu sự nghiệp học hành trong khi thiên hạ vẫn đang được nghỉ ngơi...

Hi vọng mấy tháng nữa mình sẽ được đi du lịch mấy tỉnh miền núi... Phải tích tiền từ bây giờ!

Thứ Tư, 27 tháng 4, 2011

Green Balcony - Ban công xanh

Không khí lạnh tràn về trong những ngày đầu hè khiến nó có cảm giác đây chính là mùa thu vậy…

Nó cố rướn người lên hít hít xem cái mùi thơm lạ lạ từ đâu, và bỗng sực nhớ rằng dưới sân kia, hoa lan đang nở…


Không gian buổi đêm yên lặng quá. Thỉnh thoảng tiếng xe chạy ngoài đường, tiếng nói chuyện của người đi làm về, tiếng gió, tiếng lá và những âm thanh vô định nơi xa vọng về…





Đây là nơi quen thuộc để nó đứng mỗi khi thấy mệt mỏi, chán học, chán làm, và chán một số thứ nữa…Đôi khi chẳng có tâm trạng chán nản nhưng nó vẫn có thể đứng đó để hít cái không khí trong lành ấy. Uống cà phê ở đây cũng rất thú vị.

Từ ban công nhìn xuống, dòng sông buổi đêm như lạnh lùng và trầm lắng hơn. Nếu đêm nay có trăng thì sẽ tuyệt đẹp. Nó từng được chứng kiến cảnh bóng trăng in dưới mặt sông, thực sự là một tuyệt tác của thiên nhiên! Ánh trăng vàng và màu xanh đen của sông đêm - chúng quyện vào nhau mềm mại như lụa...Cảnh tượng này nó chỉ được nhìn hai lần, khi bóng trăng dần lặn về phía Tây, mà thường thì lúc đó rất khuya rồi.

Âm thanh của bản nhạc guitar " Sunflower" do Paddy Sun chơi chợt hiện ra trong đầu nó...

Có lẽ sau này khi xa nơi đây, nó sẽ nhớ nhiều lắm...

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011

Sáng sớm chụp hoa

Hồ điệp vàng

lá lúa tím


Đây là Lan Tổ Ong. Đến tối nó mới tỏa hương. Loại này dễ trồng và cũng dễ ra hoa.

 Còn loại này chẳng biết tên gì, chỉ thấy hoa màu vàng trông rất tươi và đẹp. ^ ^ Lại còn thơm nữa...

Loại này cũng khác hẳn với loại trên nhá! Trông giống nhau, nhưng mà 2 cây hoàn toàn khác nhau, lạ nhỉ???!!

Cây này gọi tạm là Hoa Loa Kèn, vì cũng giống mà...


Đây là Lan Nghệ Tâm...



 Lan đất...


 Lan Hồ Điệp...

 Hoa Lựu...

 Cũng là Lan Hồ Điệp....


Một loài hoa dại...nhưng cũng được gọi là hoa...

 Hoa Tầm Bỏi...Muốn chụp gần nhưng mà sợ "lộn cổ" xuống sông, nhìn tạm...



Sắp tới sẽ có nhiều giỏ nữa ra hoa. he he. Hôm nay chụp được cả mấy "ảnh điên" của Thùy Ngố nhưng chị ta không cho lưu vào thẻ...nên âm mưu "bêu riếu" của mình không thành...

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011

Cảm ơn bà chị dở hơi!

Hôm nay ngồi nghĩ "sự đời" và nghĩ là phải gửi lời cảm ơn tới bà chị của em.
Cảm ơn vì đã là chị của em, ra đời sớm hơn em để em có cái quyền được nhõng nhẽo, được đòi hỏi, và được nhiều cái khác...
Cảm ơn vì bà chị sinh đúng năm 83, mệnh Thủy, hỗ trợ nhiều cho một đứa em mệnh Mộc cũng dở hơi không kém này.
Cảm ơn bà chị vì đã về ở với em trong thời gian qua. Quả thực nếu không có chị chắc đời em buồn lắm. Chị từng bảo rằng "nếu em cứ ru rú ở nhà thì sẽ chết già". Và sự thực là, em đã khiến chị "ru rú" ở nhà giống em. he he. Đó cũng là thành tựu đáng tự hào đó chứ.
Cảm ơn bà chị vì đã cho tiền em tiêu. He he. Đó có lẽ là điều quan trọng lắm đó  chứ nhỉ!!!
Cảm ơn bà chị vì đã dọn nhà cho em trong lúc em phải đi làm rất chi là mệt mỏi trong tháng vừa qua.
Cảm ơn bà chị vì luôn  về "phe" em trong hầu hết cuộc tranh luận với bố mẹ...
Cảm ơn bà chị vì lúc nào cũng nghĩ cho em và bố mẹ, chỉ đơn giản với tin nhắn " ăn cháo cay không?" của bà chị lúc đi làm về cũng khiến em thay đổi quyết định giảm béo đến việc nhắn lại " có chứ". He he.
Cảm ơn bà chị vì quan tâm đến em bằng việc mua tặng em cái lọ hoa nhựa dở hơi trong ngày sinh nhật, nó làm cho cái bàn  học của em trông "đỡ" hơn. he he
Cảm ơn cái bản tính yếu đuối của chị. Điều khó khiến em có điều kiện để "khuyên nhủ" và "dạy đời" chị nhiều hơn. Chắc hẳn chị sẽ khâm phục em vì em mạnh mẽ hơn chị, đúng không?
Cảm ơn vì có những lúc chị chọc cười em, rùi hai chị em mình "hú hí" trêu đểu  nhau mỗi khi ngủ, lúc này thấy 2 chúng mình điên thật.
Cảm ơn vì chị xinh đẹp hơn em, em rất tự hào với bọn bạn rằng " chị tao xinh cực, xinh hơn tao nhiều lắm" rồi bắt đầu kể lể những cái đẹp của chị ra... Sướng nhá.
Còn nhiều cái để cảm ơn lắm, nhưng giờ trong đầu em chợt lóe lên những cái dở hơi của chị, em tạm thời dừng cảm ơn, để kể tội chị ra cho bàn dân thiên hạ biết!
Chị dở hơi vì cái tội lười mang 1 thứ... Cái này không tiện nói ra, nhưng tự chị hiểu... Em đã phải mang lên cho chị dùng, rồi sáng ra lại phải dọn cái đống kinh khủng của chị.
Chị dở hơi vì dạo này toàn gọi em là " chó con" thay cho "cún" như trước đây. Em không thích đâu, thà gọi là " Thiên tai" hay " Đại dịch" có khi còn hay hơn...
Chị dở hơi vì còn tị nạnh với em nhiều thứ, ví dụ như ai ghép màn, ai lau nhà, ai rửa bát...bó tay!
Chị dở hơi vì suốt ngày chê em vô duyên, nào là "ma nó rước", "chó nó yêu"... Xin đính chính là em đầy ma yêu, và chó nhà mình cũng quý em mà.
Chị dở hơi vì điệu kinh khủng... ặc, em chỉ điệu khi có hứng, còn chị hình như 24/24h.
Mà có nhiều cái dở hơi lắm, nhưng giờ phải xuống nhà ăn cơm rồi, lúc nào rảnh chắc em phải nghĩ ra hàng đống cái dở hơi của chị.
À, tháng 4 chị lại quay về nhà chồng rồi, chán nhể, thế là không có ai "điên" với em nữa rồi... Nhưng cứ cẩn thận, chị không thoát nổi em đâu.

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Tâm sự ngày sinh nhật...

Ngày sinh nhật của tớ cũng chỉ giống như những ngày bình thường...chỉ vì ngày đó không có cậu.
Tớ dậy sớm hơn bình thường, sau khi đánh răng, rửa mặt, ăn sáng, tớ mở máy tính, vào yahoo, và hi vọng một dòng tin nhắn chúc mừng sinh nhật của cậu. Nhưng mà chẳng có gì hết, và tớ vẫn hi vọng, vì còn 18h nữa để tớ nhận được lời chúc từ cậu cơ mà. Tớ vào file nhạc quen thuộc, mở bài " Tình  yêu chưa nói" của Mỹ Tâm, vừa nghe vừa chuẩn bị đi làm.
Ngày hôm nay, tớ sẽ cố gắng làm tốt tất cả công việc được giao. Tớ đang trong thời gian thử việc, mới làm ở đây 3 tuần, nhưng ngày nào tớ cũng thấy áp lực, bởi tớ chưa hề có kiến thức gì về lĩnh vực này. Thi vào công ty này, ngoài vốn Tiếng Anh nho nhỏ, cùng với lòng đam mê công việc, tớ chẳng có gì hết. Tất cả bắt đầu từ con số 0. Và tớ phải cố gắng hết mình.
Các chị trong phòng cũng biết hôm nay là sinh nhật tớ, nên các chị không hỏi tớ nhiều và không mắng tớ vì cái tội chậm chạp như mọi hôm. Trưa, tớ và một chị phụ trách việc đào tạo tớ đi mua sắm, tớ lại nhớ đến ngày xưa khi cậu rủ tớ đi xem phim. Tớ vẫn mang điện thoại theo người để chờ đợi tin nhắn của cậu.
Đến giờ làm việc, mấy chị em làm việc một chút rồi lên kế hoạch mua quà sinh nhật cho tớ. Chị kế toán lai tớ đi mua túi sách. Tớ vui lắm. Trên đường đi, chị kể về gia đình chị, và tớ ao ước một gia đình như thế. Và hình ảnh cậu lại xuất hiện...
Tớ cũng không biết mình thích cậu từ bao giờ nữa. Nhưng có lẽ cũng mới thôi. Ngày trước, tớ lờ mờ nhận ra một điều là cậu thích tớ. Nhưng tớ biết rằng đó chỉ là tình cảm nhất thời của cậu, nên tớ cũng chẳng để ý gì. Đến khi tốt nghiệp và chuẩn bị đi làm, tớ mới thấy hình như mình hay nghĩ đến cậu. Có lẽ tớ đã thích cậu.
Tớ giấu tình cảm đó với cậu. Gặp cậu tớ vẫn cứ bình thường, vẫn gân cổ cãi nhau với cậu, thực ra tớ rất thích tranh luận với cậu.
Kết thúc ngày làm việc, tớ vẫn hi vọng tin nhắn chúc mừng từ cậu. Sinh nhật tớ tớ không mời ai cả, cũng không có ai nhắc đến, ngoài chị gái và 2 đứa bạn gái thân thiết. Tớ về, lại mở máy tính tìm tin nhắn của cậu, nhưng nick cậu im lìm, và tớ vẫn hi vọng. Còn 6 tiếng nữa cơ mà.
Tớ dịch bài báo sang Tiếng Anh để mai đưa cho một chị ở công ty. Hôm nào tớ cũng phải học, phải tìm hiểu thông tin nghiệp vụ, hôm nào cũng ngủ muộn và dậy sớm. Đến lúc sau, trời mưa, vậy là kế hoạch đi cà phê với chị gái bị thất bại. Tớ ngồi máy tính, làm việc, và bất ngờ khi tiếng mấy đứa bạn tớ réo ngoài cổng. Chúng mang bánh ga tô đến, và chúc mừng sinh nhật tớ. Có đứa nhà xa 15km, trời mưa, chúng vẫn đến. Tớ lại so sánh với cậu. Nhà cậu chỉ cách nhà tớ 4km thôi, nhưng vẫn chẳng thấy gì...Tớ vẫn hi vọng, vì còn 3h nữa mới hết ngày mà.
Bọn bạn tớ ngồi kể chuyện, bốc phét, chuẩn bị bánh, bắt tớ ước và thổi nến, rồi tranh nhau ăn. Tớ vui. Vì ít ra chúng vẫn đến chơi vì tớ.
10h, một chị ở công ty gọi điện cho tớ, nhờ gửi một văn bản cho chị ấy, bọn bạn ra về, thấy chúng nó đội áo mưa về, mà lòng cảm thấy nhẹ nhàng bởi tình cảm của chúng nó.
11h tớ vẫn chưa nhận được tin nhắn của cậu. Tớ đi ngủ, và hi vọng sáng hôm sau sẽ nhận được một cái gì đó từ cậu.

Tớ tắt chuông báo thức, 5h50, và không có tin nhắn nào cả.
Cả ngày hôm sau tớ vẫn chờ. Chờ một lời hỏi han...

Và tất cả đều là số 0. Tớ tự nhủ với bản thân là sẽ quên cậu. Vì cậu không xứng đáng với tình cảm của tớ.
Có lẽ cậu chỉ hợp với những cô gái chân dài, xinh đẹp, còn tớ chẳng có gì. Tớ đã hi vọng quá nhiều phải không?

Ừ, tớ sẽ quên, sẽ xóa cậu ra khỏi trí óc của tớ.

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2011

Nhớ lại ngày xa xưa...

Hôm nay chán học, tự nhiên ngồi nghĩ lại cái ngày xa xưa của mình, khi mà mình mới bắt đầu chân ướt chân ráo lên Hà Nội học…

       Mình phải cảm ơn ông trời vì được học và ở với Hương Hấp, bởi tuy bằng tuổi mình nhưng còn ngây thơ trong sáng hơn mình nhiều. He he. Hai đưa ngày nào cũng thế, đi học rồi về nhà tắm giặt, nấu cơm, học và ngủ. Năm đầu còn rủ nhau đi đánh cầu lông ở sân đình, năm hai thưa dần và năm ba thì tịt hẳn. Hai đứa chuyện gì cũng kể, mình lắm mồm và lắm chuyện để kể hơn Hương. Hai đứa được nhận xét là ngoan, hiền, có lẽ điều này đúng với Hương, chứ mình là hiền chắc Trời sụp!
      Sang năm thứ tư, chuyển vào kí túc ở cho tiện việc làm chuyên đề thực tập, mình lại có cơ hội làm quen với các em mới trong phòng. Mình lại may mắn tiếp vì được ở với các em nhí nhảnh, hơi ngô ngố nhưng còn hiểu nhiều chuyện hơn mình. He he. Em Linh gọi mình là “ sexy baby”, em Trang gọi là “ đại ca già”, còn các em khác gọi mình là “ chị Trang” hoặc “ trưởng phòng” . He. Mình nhớ những hôm tầng 4 mất nước, mấy chị em đứa mang xô, thùng, đứa bê chậu, đúa mang chai lavi chạy xuống tầng 1 hứng nước, vừa xách nước vừa nói chuyện rôm rả… Những hôm trời nóng cả bọn nằm phơi bụng dưới đất, đứa thì học để chuẩn bị thi, đứa nằm ngủ chờ đến giờ đi học…Linh ngố hay có điệu vảy nước vào nền nhà rùi mới nằm cho mát. Mình lúc nào cũng là người cuối cùng xuống nằm, vì còn chần chừ sợ bẩn quần áo… he he. Rồi những hôm cả bọn làm lễ chào mừng ngày 20-10, ngày 8-3 hoặc Giáng sinh, Sinh nhật một ai đó trong phòng… Toàn chương trình cây nhà lá vườn, nhưng buồn cười, và có cả phần thưởng nữa. Em Thúy Anh chịu trách nhiệm lo bày trò chơi, mà lúc nào cũng là hát. 3 vòng, hát đơn ca, hát đôi, hát tập thể, rùi bốc thăm trúng thưởng…phần thưởng chỉ là cái kẹp tóc, hoặc cái kẹp giấy…Mình phụ trách thu tiền, đi mua đồ ăn và phần thưởng.  9 con người và hàng tá chuyện để kể, lúc thì chuyện ma, lúc chuyện tình yêu, chuyện lớp, chuyện báo… Mình bị coi là người “ mù về giới tính”. Nghe các em ý kể mình cũng khôn ra bao nhiêu. He.
Mình vẫn nhớ các sự kiện đáng nhớ của phòng, hôm thì em Thu thất tình, hôm thì em Thuận và người yêu giận nhau, hôm thì em Linh chán đời vì biết bị viêm gan B, hôm em Vân xảy ra chuyện động trời. Hôm em Thơ và Thuận có chút xíu mâu thuẫn…
        Mỗi người một cá tính. Em Trang học Toán Tài chính, nổi tiếng trong phòng vì tội thèm ăn. 2h đêm khi mọi người đi ngủ hết thì em ấy lò mò dậy đi cắm cơm, lấy lí do là “ sáng mai em phải đi học sớm”. Em ý coi như việc được ăn là niềm hạnh phúc lớn nhất của con người. Em này còn là người chăm tập thể dục nhất phòng, lại còn đi học thêm võ ở trường nữa. Linh và Trang là hai cá nhân tích cực tập erobic. Một đặc điểm nữa là em ý hay biểu lộ cảm xúc qua khuôn mặt. he he
        Em Thơ và Thuận là hai chị em ruột, Thơ học Đầu Tư,Thơ xinh gái hơn, học giỏi hơn, cá tính hơn, khỏe hơn. Em ý có thể vác bình nước lọc từ tầng 1 lên tầng 4, xách nước rầm rầm, mặc dù em ấy rất nhỏ nhắn xinh xắn, em í ăn rất ít mà vẫn rất khỏe. Lạ cực.
       Thuận có vẻ nữ tính hơn, suốt ngày lo giảm béo mặc dù chẳng béo tý nào,  học Ngân hàng.
       Em Thúy Anh học Kế toán, rất nữ tính, nói năng nhỏ nhẹ, ăn chậm như rùa, vừa đi vừa ăn, phải 2h mới xong 1 bữa.
       Em Thu học giỏi nhất phòng, khoa Kiểm toán, cái gì cũng biết, nhất là “các vấn đề tế nhị”.
       Em Xuân, hay còn gọi là em Mây chăm học nhất phòng, lớp Kế Hoạch, người yêu tên Thành. Hay đắp mặt nạ bằng khoai tây với sữa tươi. He.
       Em Linh ngố, học Tiếng anh thương mại, thích những anh chàng đẹp trai, rất nhí nhảnh nhưng sống tình cảm lắm. Hai chị em mình hay tâm sự với nhau.
       Em Susan là MC nổi tiếng của trường, học lớp Tiên tiến, siêu Tiếng Anh, hát hay, múa giỏi. Em ý là chị họ của đứa bạn thân của mình. Còn người yêu em í là bạn cùng khóa 48, học lớp Đầu tư.
      Còn mình, đại ca già của phòng, vì học năm cuối, lớp Quản lí kinh tế, già nhất nhưng bé nhỏ nhất, mù tịt chuyện giới  tính nhất, hay lí sự nhất, khó tính nhất, nhưng đôi khi lại nhí nhố nhất, lười học nhất. Nhưng bây giờ cái gì cũng hiểu rồi. he he.
     Mình phải viết những chuyện này, vì lỡ mai sau quên mất các em í, đọc lại sẽ nhớ về kỉ niệm đó hơn. Nhớ nhé, phòng 405 nhà 3 ĐH Kinh tế quốc dân!

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

Nước chưng cất hoa đào.

Coi như bây giờ là hết Tết rồi nhé. Mấy hôm trước ra vườn hái hoa đào, về định ngâm rượu cho cả nhà, vì nghe nói rượu hoa đào uống đẹp da mà. ( Riêng mẹ thì nói rằng da mình dù có thuốc tiên cũng không đẹp được, ^ ^). Hái đúng hôm trời mưa phùn, nên hoa rất sạch, khỏi cần rửa lại, còn quần áo hôm đó lại rất bẩn, dính toàn đất ( sự trái ngược bổ sung...).




Về nhà, nhìn nhiều hoa thế này dùng sao hết, thế là một ý tưởng lóe lên, là tại sao mình không làm nước chưng cất bằng hoa đào nhỉ. Search mạng, bắt chước người  ta, bắt tay vào làm, kết quả cũng rất thú vị, hào hứng đến nỗi sau khi thu được nước hoa đào, mình hái trụi cả lọ hoa cúc to tướng của bà chị để làm nước hoa cúc. Hôm nay trình bày lại cho mọi người nha:
Đầu tiên là chuẩn bị 1 cái nồi khá lớn, 1 viên gạch rửa sạch, hoa đào, hoặc hoa hồng càng hay, 2 khay đá lạnh, 1 chiếc bát thủy tinh và cái bếp dùng được.
- Cho gạch vào nồi, rải hoa xung quanh viên gạch, đặt chiếc bát thủy tinh lên viên gạch, sau đó đổ nước sấp mặt hoa, chú ý nước không nên vượt quá viên gạch.
- Cho nồi lên bếp, đun sôi, khi nào thấy sôi to rùi thì vặn nhỏ bếp lại, đặt 2 khay đá lên vung nồi ( chú ý là vung nồi nên lật ngửa lại để còn để được đá nhé). Để thế trong 20 phút, hơi nước khi gặp lạnh nơi vung nồi sẽ kết thành giọt rơi xuống bát thủy tinh. Thế là được nước hoa thơm cực kì !
Bình thường chúng ta không ngửi thấy mùi của loại hoa đào, nhưng khi đã chưng cất lên thì thơm cực kì luôn, thề đấy, hoa cúc cũng thơm nhưng nó không được như hoa đào đâu nha. Cả hai rổ hoa mới được mỗi tẹo nước bọ, nhưng nhìn cũng thích mà. Bôi nước này lên mặt có lẽ là tốt cho da lắm, nhưng không biết nó có tác dụng gì với cái mặt mình không nữa, he he. Nhưng mà một điều hết sức lưu ý là mình làm nứt cái bát thủy tinh rồi, không hiểu, điều này vẫn trong vòng bí mật, bố mẹ và bà chị vẫn chưa ai phát hiện ra, cho nên, ai muốn làm thì nếu nứt đừng tiếc nhé.
Nhà bác nào còn hoa đào thì hái về làm thử. Riêng nhà mình trồng đào, năm nay đào nở muộn nên không bán, để ở vườn, hê, tha hồ ngâm rượu. À, còn nếu ngâm rượu thì cho ít bạch chỉ vào ngâm cùng, sau 1 tháng uống cũng tốt lắm đấy.