Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

Cuộc sống vẫn thế

Ngồi nghe bản nhạc không lời Autumn in my heart, lại có tâm trạng để viết blog...
Cuộc sống vẫn thế, con người vẫn tồn tại xung quanh mình, công việc cũng vẫn khiến mình phải suy nghĩ, những điều mình cảm thấy khó nghĩ về nơi làm việc vẫn tiến triển theo chiều hướng đáng có của nó...
Thời gian vẫn "yên phận" với dòng chảy của nó, còn trong đầu mình thì hình như đang có một mớ hỗn độn, và hình như mình vẫn chưa đủ quyết tâm để "xử lý" chúng. Đến bao giờ nhỉ???
Mình có phải là một kẻ an phận không nhỉ, vấn đề là ở chỗ, mình không thể "khôn" như người ta được, không có "mưu mô, kế sách" giống như mấy cái ông Lạn Tương Như, " Lạn Tương Nhiếc" gì đó ở Trung Quốc được. Đọc mãi mà thấy sao họ cái gì cũng tính toán, "liệu trước như thần", còn mình...thì càng ngày càng bị bà chị nhận xét là " sao càng ngày càng thấy ngu đi, chả thấy gì gọi là thông minh như em đã nói gì cả"...hic, ai bảo tại chị mình khôn quá cơ, hi vọng 4 năm nữa mình bằng tuổi mụ ta thì mình sẽ khôn hơn.
Hiện tại khi đang viết mấy dòng này là mình đang ngồi soi gương ạ, nhưng không phải tại mình yểu điệu, mà là vì sang nhà bà chị chị ta cho mình đặt lap lên cái bàn trang điểm của chị...thành ra lúc nào cũng có thể ngắm bản thân, ặc ặc. Đôi mắt tại thời điểm này trông hình như vẫn có nét ngây ngô, " thoảng buồn" :) vì cái sự thật cuộc sống xung quanh... Thôi vậy, mình cứ sống đúng với bản thân mình thôi. Ơ nhưng mà quái lạ, nhạc đang chuyển sang bản không lời " love is blue", đáng lẽ phải buồn, cơ nhưng mà sao lại thấy "phấn chấn" lên là thế nào nhỉ... Có lẽ cái ông nhạc sĩ này không thành công lắm thì phải, hoặc cũng có thể là cái khả năng cảm thụ âm nhạc của mình hơi kém...

Lại nói đến khả năng cảm thụ âm nhạc, hôm nay mấy đứa nó chê nhạc của mình nghe như nhạc đám ma, hic, tại mình thích nghe mấy bản của Enya, nó đòi tắt luôn đi cho đỡ đau đầu chứ.
Giờ lại có kẻ réo rồi, phải đi thôi.

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012

Không rõ

Hôm nay lại về quê, dạo này mình ở nhà chị gái, anh rể đi công tác nên hai chị em tha          hồ tung hoành. Thỉnh thoảng đi làm về, nghỉ ngơi tí lại tót về quê với mẹ, sợ mẹ ở nhà buồn.
Mình đặc biệt thích đi với chị, vì được ngồi sau xe, mát lạnh, tay chân duỗi thoải mái ...thật thích...hehe. Mình ngồi sau chị thấy an toàn hơn, mình thích tư thế chân buông thẳng ra trước, thích vươn vai, nhắm mắt, đeo tai nghe, cảm nhận cái lạnh của những ngày mưa lớn... Thỉnh thoảng sờ nắn cái bụng ngấn mỡ của bà chị, rồi vặn vẹo nó mấy cái, cũng thích, nói chung đi với mẹ và với chị mà ôm bụng hai người này thì khoái lắm, to mà, lại nhiều mỡ nữa. Đó có lẽ là những giây phút hạnh phúc và cực kì thoải mái của mình...
Mình thích đi với chị và mẹ, vì thấy được che chở, chị như "man đích thực", lúc nào cũng nhận cái khó về mình, ví dụ như nhận xách đồ cho mình, dặn dò nhiều thứ, khổ nỗi mình tính hay quên, cứ thứ 7 mình đi làm một mình là y như rằng quên đủ thứ, lúc thì quên kính, quên mũ, quên ví...chị ta lại phải chạy mang xuống cho mình. Rồi thì lại nhìn thấy cái mặt "sưng sỉa ", nhận mấy câu mắng, vì cái tính quên đồ này.
Dạo này mình đau mắt quá, cảm thấy khó chịu khi phải dùng máy tính, sếp mình hỏi sao dạo này mặt cứ buồn buồn, ít nói, khổ, vì chẳng có gì đáng nói, mà cái mắt khiến mình khó chịu, cũng định đi khám, nhưng cứ nghĩ đến cái bệnh viện lại thấy kinh, mà nói thật là có thời gian đâu cơ chứ, xin nghỉ nửa ngày mặt sếp vợ đã không thích rồi.
Thôi xuống ăn cơm cái.

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Ngọc Lan

Mình yêu loài hoa này, thực ra thì hoa nào cũng đẹp, nhưng mỗi lần cầm nhành lan trên tay, mình ước gì mình là bông hoa ấy, nhẹ nhàng...
Hôm trước ở nhà chị gái, tối đến, hai chị em rủ nhau đi bộ hóng mát, " cảm hứng hái trộm hoa" bỗng nổi lên, thế là...thế là...chiến lợi phẩm là 6 bông lan và 1 nhành hoa nhài, hehe. Về nhà bà chị kể tội mình với anh rể, rằng vì mình hái trộm nên sợ bị bắt quả tang, vội vàng, hái cả bông bé tẹo, còn làm gẫy 1 nửa cánh hoa nữa...Nhìn những cánh hoa trắng e ấp nép vào nhau, mình có cảm giác thật tuyệt, thanh thản đến lạ...

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Mùa xuân sắp qua roài

Mùa Xuân lại sắp qua rồi. Thời tiết mấy hôm nay có vẻ dịu mát, mình thích như thế này...sáng hơi lạnh, đi làm mặc 1 áo ngắn tay và khoác thêm chiếc áo khoác...trưa thì nắng, còn chiều đi làm về lại mát mẻ. Nhưng lúc về cũng chẳng có thời gian để nhìn ngắm cảnh bên đường, chỉ suy nghĩ vẩn vơ...lúc buồn ngủ quá thì hát.
Lâu lắm rồi mình không hát to. Hôm trước các sếp đi vắng hết, một mình trong phòng, mình tự dưng hát rống lên, he, sảng khoái cả con người.
Chiều nay ra xưởng nói chuyện với mấy em công nhân. Mình bốc phét thì thôi rồi. Các em đó đòi xem ảnh người yêu của mình, còn thắc mắc liệu anh í có đẹp zai không. Hehe, mình nói anh í đang ở một nơi rất xa...Nhưng mà tháng 8 sẽ về mới mình. chúng cũng tin sái cổ. Dạo này mình để hình nền máy tính một anh chàng, để cho mấy người kia tò mò, công nhận là hiệu quả.
Ba hôm rồi mình phờ phạc cả người, toàn phải dậy từ 5h cho mèo ăn. Gần 12h mới ngủ, mệt. Mà các em đó không chịu ăn. Lên diễn đàn xem ít thông tin về cách nuôi chúng. Nói thật là mình không thích mèo, nhưng mình sợ nó chết lắm.
Mình vẫn nhớ cảm giác tội lỗi của mình. Mình để cho 3 con chim nhỏ chết khi lúc mình được 11 tuổi. Một bà già đi làm đồng về, qua nhà mình, xin mình nước, và đổi lại là bà cho mình 3 con chim non mà bà nhặt được ở ruộng khi đi gặt. Mình thích lắm, lúc đó chỉ tưởng tượng cảnh cho nó vào lồng, nó hót suốt ngày...Bọn đó còn chưa mọc lông, miệng lúc nào cũng há và đòi ăn khi thấy động. Cứ há là mình cho ăn cơm. Đến hôm sau thì 1 trong 3 con chết. Sợ quá, mình đem chúng đặt ở lỗ thứ 4 của cây cột điện gần nhà. Và tất nhiên là chúng chết. Sau đó, mỗi lần đi qua đó, mình lại nhớ. Cũng chẳng nhớ cây cột điện đó bị phá từ lúc nào, cũng khoảng vài năm sau đó, nhưng sau hơn chục năm, đến giờ vẫn thấy tội lỗi. Mình sợ bọn mèo rồi cũng thế...

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012

Tóc mới

Thế là ta lại cắt tóc! Cái tóc nó xơ xác xác xơ...nên cắt cũng chẳng tiếc. Lần này ta quyết tâm không ép, không nhuộm, để trở về "mái tóc của ngày xưa" hehe.
Vì ta có biệt danh là Trang xù, nên nếu tóc ta có xù tí thì cũng chả làm sao cả, dù sao thì với cái mớ tóc này ta thấy mình trở về đúng bản chất con người của ta.
Hôm qua có đồng chí rủ ta 4 tháng nữa đi du lịch xuyên Việt, hic, giờ kiếm tiền kiểu gì để 4 tháng nữa đi bây giờ hả trời, thui thì đến đâu hay đến đó.
3 ngày cảm cúm ta bị sụt đi một kí, đúng là, mình " trâu bò" thía này mà cũng bị ốm mới lạ, he.
                                           Chân dung ta đang giả vờ ngây ngô. 

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Tháng 3

Nhanh...
Hôm nay trên đường về, mình chợt nghĩ liệu mình sẽ như thế này đến bao giờ nhỉ? Sẽ đi trên con đường này và vào khoảng thời gian này đến khi nào? Cuộc sống bận rộn đến nỗi cảm nhận 1 tuần trôi đi nhanh thật, đến khi nghĩ ra, thì mới thấy mình quên đi mình là ai.
Chỉ biết ngày ngày cố gắng dậy đúng giờ để kịp giờ làm, đến khi tan tầm thì chỉ mong về cho sớm, dọn dẹp xong chỉ mong được ngủ cho ngon...
Một ngày trôi đi nhàm chán như thế...
PHẢI THAY ĐỔI!

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

Valentine

Vừa nãy đọc được câu chuyện trên trang tintuconline, độc giả phản hồi lại bài viết là " đọc chẳng đầu chẳng cuối, chẳng có ý nghĩa gì cả", mình buồn cười, vì nhớ lại câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối của bà chị kể cho mình lúc hai chị em đi ngủ thứ 7 tuần trước. Bác ấy kể một thôi một hồi, thấy dừng lại, mình ngơ ngác " ơ hết rồi à?". Thấy bác ta cười toe toét, mình bảo đúng là hâm, chuyện gì mà cứ như các mấy cái tình tiết vụn vặt mang lắp ghép lại, thế mà cũng bảo hay, xúc động, mình thì chả cảm giác gì, he

Mà hôm chủ nhật bác ta tặng mình bông hoa hồng trắng nhà bác ấy trồng, bác cho mình bông nhỏ chứ, còn bông to bác ta để lại, nhục thía. Rùi thì cũng tặng mềnh 1 thanh chocolate, thui gọi là cho thui, anh rể mua cho bác í ( tại mềnh khen ngon nên bác í bắt anh rể mua thêm ), bác í cho mình 1 thanh í mà, lại nhục thêm nữa rồi. Trước đó mình khóc lóc xin xỏ bác í mua quà, bọc cẩn thận rùi chuyển phát nhanh cho mềnh, nhưng bác í ứ làm, hic...khổ thân mình quá...

Mai là Valentine, mình tự chúc mừng bằng cách là lúc đi làm về liền đi ăn cháo cay, hê, cho cay xè, đến nỗi k nhá nổi, ăn xong mà nước mắt chảy như thác, ^ ^ Ăn xong còn định thưởng mình bằng cách ăn thêm quả trứng lộn nữa chứ, may mà lúc đó mềnh sợ về tối nên thui, bảo cô bán hàng sì tóp lại.

Thui, xuống nhà thui, chúc mọi người hạnh phúc, chàng trai nào chưa có người yêu thì nhớ đến mình nhá, bạn gái nào có rồi hoặc chưa có nhưng mừ biết ai thì giới thiệu với nhá. Không thì cũng khổ thân mềnh lắm mọi người ạ.

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

Nụ cười trẻ thơ

Cậu mình có 2 nhóc sinh đôi. Đôi khi thì chúng rất đáng yêu, " lắm mồm" không chịu được, đã ngọng líu ngọng lịu lại còn cứ thích nói. Mà chúng cũng đanh đá lắm, mình còn bị chúng bắt nạt ăn vạ bao nhiêu lần...Mới hơn 4 tuổi, nhưng "đểu" thì thôi rồi, nịnh mình đi mua bóng bay cho chúng, rồi cướp lì xì của mình, mặc dù mình lì xì cho chúng rồi, ặc ặc...Mấy ngày Tết được chơi với chúng nhiều hơn, nên có vẻ chúng cũng quen quen, đòi đi ra nhà mình chơi chứ, không cho thì chúng lại giở trò ăn vạ. Mà trông chúng thì mệt lắm, chỉ chơi chốc lát thôi, chứ mà chơi nhiều chắc mình không đủ sức. Những ngày Tết vừa rồi bọn trẻ bên nội ngoại đều đến chúc Tết, vì năm nay Ông nội ở nhà mình mà. Nhìn chúng thích lắm, trong lòng " trào dâng" một cái gì đó, gọi là cái gì nhỉ, có lẽ là tình máu mủ, họ hàng...Chúng có vẻ sợ mình, có thể tại tóc mình xù chăng??? Mình ra sức nấn ná nói chuyện với chúng, rủ đi chơi...thía mà chúng cứ xa lánh mình thôi. Cả năm mới gặp chúng vài lần chứ...ấy thía mà...Bố mẹ và mọi người thi nhau đố bọn trẻ là " Dì Trang ngố đâu?", chúng cứ gọi là tha hồ mà chỉ trỏ vào mình, lúc ấy cũng vui vui, dù sao làm trò cười cho mọi người cũng hạnh phúc rồi. Tết mình được dịp ngủ nhiều, ăn nhiều, chơi nhiều, nhưng chẳng đi được đâu, rét và mưa, thui thì ở nhà cho bme yên tâm...

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012

Sinh nhật Thùy ngố




Hôm sinh nhật bà chị, hai chị em mình lượn lung tung, he, rồi chụp ảnh. Post ảnh nhé.

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012

Năm mới đến...

Vậy là một năm mới đã đến, mình phải làm gì để thay đổi bản thân bây giờ? Mình sẽ cười nhiều hơn, vui vẻ hơn, suy nghĩ tích cực hơn, ok, cứ thế đi.

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011

Quà muộn


Đây là những người mình rất quý ở JKC Vina, anh Vịt, Long, anh Hiển, chị Hương

Hôm nay mới nhận được quà Giáng sinh của anh Vịt. Nhìn tấm thiệp anh làm khiến mình cười ngoác cả miệng.Tấm thiệp có dòng chữ anh sưu tầm như thế này :" Đời lãng tử phiêu du theo ngàn gió, Chốn phiêu bồng sẽ có lắm Nam vương". Ặc ặc, mình chết mất. Lại còn xin xỏ mình cho giới thiệu một chàng trai khác cho mình chứ. Coi như vụ mai mối trước đây của anh là thất bại. he. Cùng với nó là 1 ông già Noel, 1 bình xịt tuyết. Anh này chắc sợ mình cô đơn khi Giáng sinh đến nên an ủi đây mà. Nhìn tấm thiệp mình thấy anh này thực sự là rất manly, chắc là làm trong giờ làm việc, lấy giấy hồng và xanh để in tờ khai hải quan hàng xuất và nhập ra làm, rùi in mấy hình lên, rồi dán băng dính, rất chi là kĩ thuật, chắc làm nó cũng mất ít nhất 1h. Có lẽ đây là món quà ý nghĩa nhất mình nhận được từ một người con trai, tiếc là anh có vợ con rồi, chứ không thì ...chít với mình. hehe. À, sau khi chúc,còn ghi dưới là " A trai". Quái , là anh trai mình khi nào nhỉ. Đáng lẽ phải là " a Vịt" mới đúng chứ.  Dù sao thì anh cũng gây cho mình ngạc nhiên. Cảm ơn anh Vịt nhé.

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011

Phát hiện thú vị: Chó cũng thích uống cà phê ( A interesting discovery: Dog also like coffee)

Sáng nay, mình pha cốc cà phê cũng tương đối lớn, tay cầm cốc, lững thững đi ra vườn sau xem rau. Cà phê nóng nên khói bay "nghi ngút", trời lạnh mà có cốc này khiến đời cũng bớt nhàm chán hơn. Bọn rau được mẹ mới tưới nước hay sao í, vì đất ướt nhèm, mình cũng chẳng dám dẫm chân vào đó. Ngó ngó nghiêng nghiêng một tí, quay về chỗ em chó nằm. Bụng em í cũng to to, mình nhe răng cười. Thế rùi mình thử xem em í có thích cà phê không, mình đổ cho em í một tí. Liếm xạch luôn. he, mình khoái chí, đổ thêm tí nữa, em í cũng liếm hết. Đổ lần nữa, cũng hết. Trong cốc còn lại mỗi tẹo, mình uống hết, không cho nữa. Thế mới biết cà phê có sức mạnh như thế nào.

This morning, I made a quite big cup of coffee, my hand hold it, and I strolled on the back garden. Coffee is too hot, so it had some smoke rose into the air. I feel better when have this cup in this winter. The vegetables may be watered by mum, because of wet ground, so I wouldn't dare to put my foot on. I look around to see some kind of these vegetables, then, come back to my dog's house. She is big with child, I see her fat stomach, so, I bare my teeth in a grin. Then, I want to try don't she like coffee or not, I pour a little coffee in her eating bowl. She lick clearly. I pour again, she also drink all finished. One again, all finised...In my cup had little, so, I fnished off the cup. I didn't give her anything. So, what's the power of coffee!

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011

Mùa đông đến...

Vậy là mùa đông đến thật rồi, nhưng lá thì vẫn xanh đấy thôi. Khung cảnh có hơi mờ, sương sớm bao phủ lấy con sông sau nhà, nhưng lòng mình có chút gì đó thay đổi, có lẽ thấy ấm áp hơn. Nhìn ra cửa sổ, mình thấy cây nhãn lá vẫn xanh, mà tại sao người ta lại nói mùa thu và mùa đông thì lá héo hắt nhỉ. Chúng vẫn tràn đầy sức sống đó thôi, hay là chưa đến lúc?

Nhưng mùa đông đến, nhiều người sẽ khổ vì nó...Những em bé không gia đình, những người già vẫn phải lăn lộn kiếm sống nuôi thân...sẽ rất rét trong mùa đông này... hi vọng mùa đông sẽ sớm qua nhanh.

Mình đang trồng 2 cây cà chua, 10 cây hoa cúc, nhưng chỉ còn 4 cây cúc là sống sót...Cây lan thì đã đâm nhành mới, kì diệu nhỉ. Mới đầu trồng nó chỉ có nhánh bé tẹo, giờ thì đã sinh sôi...

Mình cảm thấy có chút gì đang thay đổi, giống như là trở về thời cấp 3, cảm nhận được sự quan tâm, sự yêu thương, sự nhẹ nhàng, và trong sáng...Lạ chưa.

 Bọn bạn mình mà đọc được những dòng này chắc choáng. Vì mình đâu có giống như thế này đâu, 1 con bé điên điên dở dở, hay cười nhưng cũng hay xị mặt, chóng vui chóng buồn...Đến bao giờ mới trở thành người lớn...
Hôm qua mình vui sướng khi giới thiệu cho đứa bạn thân 1 anh chàng hơn 13 tuổi, làm giảng viên trường mình xưa, mình vui sướng lắm, hớn hở khoe với chị gái thành tích, rồi cũng hớn hở gọi điện thông báo cho đứa bạn, đến nỗi gọi nó 3 lần mà nó không nghe vẫn cứ tiếp tục cười sung sướng gọi lại cho nó lần nữa. Cuối cùng thì bà chị bảo mình dở hơi, điên, thần kinh, chập mạch. còn con bạn thì nó cười cười nó bảo hơn nhiều tuổi thế nó không thích. Vậy đó, vậy mà mình đã từng nghĩ hôm nay mình làm được điều ý nghĩa nhất trong cả tháng này rồi ấy chứ.

Xịt khói luôn... Tuổi tác đâu có quan trọng gì nhỉ. Mấy người kia cứ dở dở, dở hơn mình thì có.

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

Yêu đời

Tự nhiên cảm thấy yêu đời quá. Mình đứng ở ban công nhỏ, nắng, gió và màu xanh của cây lá khiến mình thấy thật nhẹ nhàng. Lại còn uống cà phê nữa chứ, mình cười, và cảm nhận nắng trong cái lạnh của mùa đông.
Mình đã nghỉ việc rồi, cũng hơi tiếc, nhưng rồi mình sẽ có sự khởi đầu mới tốt đẹp hơn thôi mà. Năm mới sẽ là năm mang lại nhiều may mắn cho mình. Mình nghĩ thế, và chắc chắn là thế, năm Rồng mà. He.
Mình sẽ tận hưởng những ngày được ở nhà, sẽ ngủ, sẽ chơi... thích quá cơ...
Lại sắp Giáng sinh nữa, mình sẽ đi chơi trong ngày này, cố gắng đi , đời trôi đi nhanh mà.

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

Em chó mang bầu.

Hình như em chó nhà mình có bầu rồi thì phải, mặc dù 24/24h bị xích, mà nguy cơ đó có thể xảy ra mà. Bị mẹ bắt gặp quả tang, nên mấy hôm trước, chị em mình thử xem bụng em ý, thấy to to, Chị mình bảo bẹ sữa hình như cũng phát triển nên chắc là có thật. Mình và chị thích lắm, ít nữa sẽ có chó con chơi. Anh chàng sắp lên làm bố là nhà hàng xóm, chàng ta lông đen tuyền, hay được cu Phú dẫn đi tè, mà cứ đi qua nhà mình là chó nhà mình lại rên ư ử, khổ thân đôi đó quá...he.

Mình mong nó đẻ ít nhất là 5 con, mình thích chó 1 màu thôi, chó nhà mình màu vàng, lông xù, còn con kia màu đen. Nhưng mà nếu chó con sinh ra có bộ lông vằn như ngựa thì đặc biệt nhỉ. Mình thích những em nào đặc biệt tí, nhưng mình tin là chúng sẽ rất khôn và đáng yêu. Chắc 2 tháng nữa là mình có chó bế, nhưng cũng chẳng biết thời gian mang thai của chó là bao nhiêu nữa, tí phải tra google mới được.

Em chó nhà mình ở nhà mình cũng được gần 5 năm rồi nhỉ. Mãi hôm trước mình mới để ý đến giới tính em í, tại lông xù nên mình tưởng là boy cơ.

Hic, chó cũng có người yêu rồi, mà mình vẫn chưa. huhu. Chẹp, thôi được rồi, mình   phải đợi thôi, cứ đợi, đợi đến khi nào có thì hay. he.

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

Lại giận

Bà chị mình đang giận mình, huhu, hôm qua mình lỡ mồm...chị gì mà đánh em như ngóe, bà ấy cứ tưởng mình khỏe mạnh và không biết đau không bằng...rồi hơi tí lại tị nạnh...mình ngủ nhiều cũng bị đánh...nhờ trồng hoa cúc hộ cũng bị cấu xé...thế là mình lỡ mồm nói cái kiểu chị gì mà so đo như thế...
Thế là mụ không thèm chơi với mình nữa...
Giờ tự nhiên buồn kinh, đi làm về chẳng có ai để tâm sự. Ngồi mở điện thoại ra, mò mẫm xem mình nên nói chuyện với ai, nhưng cuối cùng chẳng có ai để nói, người mình muốn nói thì cũng không nên nói...
Trời ơi là trời...

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Đám cưới

Hôm nay -  ngày lễ thành hôn của anh trai một người bạn thân. Biết nói sao nhỉ...
Lúc trước khi nghe tin đám cưới, mình thấy hoàn toàn bình thường. Có khi là còn vui vui, vì người mà từng nói thích mình, từng nói rằng anh chỉ yêu riêng mình, còn những người về sau anh sẽ lấy không vì tình yêu - giờ đã tìm được người sẽ sống trọn đời với anh.
3 năm trước, mình - 1 con bé ngây ngô, trong sáng, khi nghe anh ngỏ lời yêu, mình chẳng vui, chẳng buồn, vì mình chẳng có tình cảm gì với anh. Nghe lời từ chối của mình, anh còn dọa sẽ chết. Và mình lại dửng dưng, vì biết chắc rằng anh chẳng dám làm điều đó.
Sau đó, anh thề với mình là sẽ quên hết, ừ thì muốn làm gì thì làm, mình từng nghĩ thế đó... Vì mình chẳng quan tâm.
Nhưng hôm nay, đi dự đám cưới, nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt cô dâu, mình chợt buồn...Mình không tiếc, nhưng mình không hiểu liệu chú rể có cùng tâm trạng đó như cô dâu không nữa. Một người từng nói yêu mình, hận mình, và nói với mình rằng anh sẽ lấy người yêu anh nhiều hơn là anh yêu người ấy. Chẳng tin được nhỉ. Con trai dễ yêu mà.
Ngày hôm nay, mình giúp đỡ nhà trai nhiệt tình -  với tư cách là bạn của em gái anh! Thậm chí, mình còn giúp lau phòng tân hôn! Thật nực cười. Sau đó, mình trấn tĩnh lại, tự nhủ rằng thực ra mình đang giúp bạn mình.
Cô dâu kém mình  3 tuổi, nhưng có vẻ chững chạc và xinh xắn hơn mình. Trông họ rất đẹp đôi, và mình mới hiểu được một điều rằng, con người lớn lên thì phải lấy vợ lấy chồng. Và mình hi vọng sẽ tìm được người mình thực sự yêu thương để có được gia đình nhỏ hạnh phúc.
Bạn mình giờ đã có người yêu hết, còn mình thì chẳng mảnh tình vắt vai. Mình cũng chẳng cần nhà giàu, chẳng cần đẹp trai, nhưng nếu ai khiến mình yêu , người đó phải là một người phúc hậu, có chí, và biết chia sẻ với mình. Liệu mình có tham lam không?
Trong lễ cưới, mình mong nhận được tin nhắn của một người. Anh Vịt đã giới thiệu mình cho anh ấy. Mình định chủ động nhắn tin, nhưng tìm mãi, hóa ra mình xóa tên anh trong danh bạ rồi. hehe. Rồi mình lại suy nghĩ, lại mệt mỏi, vì ngày chủ nhật diễn ra không đúng như mong muốn...
...Cuối thu rồi nhỉ, mấy lần mình chợt ngửi mùi hoa sữa trên đường về, cảm giác thật dễ chịu...Thầy bảo tháng 11 Thầy về nước, có lẽ sẽ có một buổi gặp thầy thôi. Hôm nay chị gái nhắc lại chuyện Thầy, thấy có gì đó thú vị. Thấy cuộc đời cũng có nhiều chuyện hay phết.
...Muốn một cốc cà phê nóng quá...
" Và giấc ngủ đến, cô bé mơ mình là én bay trong sương mờ, băng qua đại dương, bay đến nơi thiên hà xa lắm..." Mình cảm nhận được cảm giác ấy...

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

Có thể...

Hôm nay, một ngày cũng tương đối đặc biệt với mình, nhiều cảm xúc buồn vui lẫn lộn.
Và mình cũng từng có cảm giác tiếc nuối. Giá như...
Liệu sẽ còn những ai khiến mình buồn nữa đây?
Mình cố gắng đặt mình vào vị trí người khác và để hiểu được hành động của họ, nhưng sau đó mình nghĩ đó là điều thật vớ vẩn, hãy sống tốt với chính bản thân mình là tốt lắm rồi.  Tự mình phải yêu bản thân mình trước đã.
Và có một điều quan trọng nữa là phải đối mặt và phải chấp nhận.

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2011

Tèn ten

Được tối thứ 7 rảnh rang thì mạng lại có vấn đề, chán kinh.
Sáng qua người khách HongKong về nước, thấy hơi buồn. Mặc dù ông ấy ở công ty mình có 3 ngày nhưng đã để lại cho mình ấn tượng tốt.
Ông ấy được bà Tổng cử sang để xem xét tình hình máy móc của công ty, vì ông ấy chỉ nói Tiếng Anh và Tiếng Trung nên mình cũng có cơ hội nói chuyện với ông ấy nhiều hơn. Một điều đặc biệt là ông ấy rất hay cười. Ông ấy khác biệt so với những người khách Nhật và khách Hàn, một phong cách rất lạ, tự tin, lịch sự nhưng cũng rất vui vẻ. Có thể dùng từ “ đáng yêu” cũng được. Ba ngày ở công ty, mình có cơ hội tìm hiểu về máy móc, mình cũng thử xem ông này có hiểu biết nhiều về máy móc không. Đứng bên cạnh chiếc máy mà công ty mình mới mang về, sản xuất hang Roll Bag, ông ấy đo đạc thử sản phẩm, đo vết cắt, và ông bảo cắt chưa chuẩn. Hôm trước mình thấy em Dung bảo hang Roll Bag đang bị sai trọng lượng, thế là mình nói “ The Product that made by this machine have a lot of troubles”. Ông ta nói “ Why?” và vẻ ngạc nhiên. Mình chỉ vào màng mỏng, và bảo “ it’s not good”, mình biết nguyên nhân tại bên máy đùn, mình nói thêm vào là “ may be the reason is from extruder part”. Nhưng ông không hiểu nghĩ rằng màng này có nếp gấp là do chiếc máy này và tập trung vào tìm nguyên nhân. Ông loay hoay xem xét chừng 30p, rồi kết luận 1 câu” it’s has no problem”. Mình buồn cười quá, tưởng lừa được ông này, hóa ra ông tỉnh hơn mình tưởng. Vì thực tế máy này hoạt động khá tốt, đôi khi nó chỉ bị đứt màng đột ngột do nhiệt tăng vì hoạt động lâu mà thôi.Còn vấn đề trọng lượng và chất lượng màng là do từ bên máy đùn. Mình biết được chút ít về ông, và hiểu thêm chút ít về tình hình máy móc. Ông nói nếu công ty thay đổi hết thiết kế máy cắt mới thì năng suất sẽ tăng 5-10%. Nói chuyện 1 lúc, và ông bảo sẽ về nước sớm mà không chào mình được. Lúc đó hơi tiếc. Mình tiếc là không chào tiệm biệt được. Có lẽ đây là lần duy nhất mình gặp ông. Vì ông chỉ báo cáo kết quả nghiên cứu cho bà Tổng qua mail mà thôi.
Đó là người khách duy nhất mà mình mới nhìn ngay lần đầu đã có thiện cảm. Đợt này công ty nhiều khách đến, mấy người Hàn Quốc thì tinh tướng, trông mặt mũi chẳng có j đặc biệt, nói Tiếng Anh thì ngọng líu ngọng lịu, nói Tiếng Nhật thì giống hệt tiếng Hàn. Mấy anh chị công ty mình nói Tiếng Anh còn chuẩn hơn mấy người Hàn ấy nhiều. Còn mấy ông Nhật sang, có mỗi ông già 72 tuổi còn dễ thương, còn lại thì lạnh tanh. Có anh Nhật cao to đẹp zai thì lại hôi như cú, chị Giám đốc công ty mình bảo anh í hôi như Khỉ. Mình nghĩ thầm có lẽ nào anh í dùng nước hoa của Khỉ không nữa…
Mình định ở công ty này không lâu nữa, nên trong thời gian này mình sẽ cố gắng giúp đỡ mọi người nhiều nhất có thể…